Showing posts with label CEO. Show all posts
Showing posts with label CEO. Show all posts

Thursday, November 6, 2014

12 sự thật ít người biết về Tim Cook

Ngoài sự thật là người đồng tính mới được công bố vào tuần trước, CEO Apple là Tim Cook còn rất nhiều bí mật khác mà ít người biết tới.

Tim Cook là một trong những ẩn số lớn nhất tại thung lũng Silicon. Tuy nhiên, bất cứ ai cũng không thể giữ được bí mật trong một thời gian dài, nhất là khi mang trong mình trọng trách lãnh đạo công ty lớn bậc nhất trên thế giới.

Bằng chứng là vào tuần trước, Cook đã tuyên bố mình là người đồng tính. Thông tin này gây bất ngờ với rất nhiều người.

Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều bí mật mà ít người biết về ông. Dưới đây là những tiết lộ về Tim Cook được biên tập viên tạp chí Fortune là Adam Lashinsky thống kê:
Tim Cook tốt nghiệp đại học Auburn, chuyên ngành kỹ sư công nghiệp. Ông sinh ra tại Robertsdale, Alabama.
 Người ngoài vốn không tin Cook được cân nhắc như người kế nghiệp của Steve Jobs. Lashinsky nói: “Rất nhiều người tin rằng ông ấy không bao giờ trở thành CEO”.
Trước khi gia nhập Apple, Cook đã làm việc 12 năm cho đối thủ cạnh tranh hiện tại của hãng là IBM.
Trong thời gian làm việc tại IBM, ông đã lấy được bằng MBA tại trường đại học Duke thông qua khóa học buổi tối.
Cook và Jobs không có nhiều điểm chung, ngoại trừ “sở thích với những ngôi sao nhạc rock những năm 1960”.
 Cook chèo lái Apple với tính cách hết sức điểm tĩnh.

Trong cuộc họp với các lãnh đạo về vấn đề tại châu Á, Cook nói ngay rằng một ai đó cần phải đến Trung Quốc để giải quyết vấn đề này. Nửa giờ sau đó, ông quay về phía một lãnh đạo có mặt trong phòng và nói: “Tại sao anh vẫn còn ngồi đây?”. Ngay lập tức, vị này phải rời cuộc họp và bay đến Trung Quốc mà không kịp chuẩn bị đồ đạc.
Cook là người đặc biệt tiết kiệm. Ông đã mua một căn nhà tại Palo Alto với giá 1,9 triệu USD vào năm 2010 mà Lashinsky phải thốt lên: “Một nơi ở quá giản dị”. Trong khi, giá trị tài sản của ông lúc đó được ước tính là 100 triệu USD.
Trong khi nhiều lãnh đạo công nghệ khác thích thưởng thức những kỳ nghỉ dưỡng xa hoa hay du thuyền vòng quanh thế giới thì kỳ nghỉ của Cook lại là “đi bộ trong công viên quốc gia Yosemite”.
 Lịch trình của Cook rất bận rộn nhưng trong cuộc họp cổ đông hàng năm ông cho biết vẫn thường xuyên theo dõi thông tin tại CNBC và ESPN.
Cook trở thành CEO cùng ngày Steve Jobs rời khỏi vị trí này. “Hội đồng quản trị chưa bao giờ nghiêm lúc cân nhắc ai khác cho vị trí này”.
Cook cũng là một nhà từ thiện hào phóng. Ông đã thành lập một chương trình kết hợp giữa doanh nghiệp với những đóng góp từ thiện của người lao động (lên tới 10.000 USD/năm) ngay trong nhiệm kỳ đầu giữ vị trí CEO. 
Lời khuyên mà Steve Jobs để lại cho Cook là: “Đừng bao giờ hỏi Jobs sẽ làm thế nào, hãy chỉ làm những điều mình cho là đúng”.

>> Tim Cook: 'Tôi tự hào vì mình là gay'
 Theo Infonet

Steve Jobs thuyết phục Tim Cook về Apple thế nào?

Trước khi bắt đầu về làm việc cho Apple vào năm 1998 theo lời mời của Steve Jobs, Giám đốc điều hành đương nhiệm của Apple Tim Cook đang làm rất tốt vị trí Phó chủ tịch tại Compaq. 
Tuy nhiên, Apple đã liên tục đưa ra lời mời và cuối cùng Tim Cook đã thuận theo, Tim Cook chia sẻ với Charlie Rose, nhà báo kiêm người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng của Mỹ trong một chương trình phỏng vấn mới đây.


Trong cuộc gặp riêng với Steve Jobs, Tim Cook đã được Jobs chia sẻ mong muốn mang đến cho người dùng một thế hệ máy tính đời mới, "một máy tính kỳ diệu của Apple" - iMac. iMac là sản phẩm máy tính "khủng" đầu tiên giúp Steve Jobs ghi được dấu ấn mạnh mẽ kể từ khi trở thành CEO của Apple vào năm 1997. Sự kiện này đã giúp vực dậy toàn bộ Apple sau khi công ty này gần như đã bị phá sản trong những năm 90.

Cook cũng cảm thấy ông và Jobs sẽ làm việc ăn ý với nhau, vì vậy ông đã làm theo linh cảm của mình và đến làm việc cho Apple.

"Tất cả những gì lóe lên trong đầu tôi lúc đó là: Tôi sẽ làm nó. Tôi sẽ làm tất cả vì nó", Cook nói với Charlie Rose. "Và khi đó có một điều thôi thúc bên tai tôi, rằng: "Hãy đi về phía Tây, hỡi chàng trai trẻ", Cook nói thêm. ("Go West, young man" một câu trích dẫn nổi tiếng của Horace Greeley chỉ về việc khuyến khích những chàng trai trẻ đi khai phá "miền đất hứa" miền Tây nước Mỹ. Ngày nay, câu nói này thường được dùng với nghĩa khuyến khích việc khám phá những điều mới mẻ, có triển vọng và làm nên những điều to lớn - PV).

Vậy làm thế nào Steve Jobs đã thuyết phục Tim Cook có được những suy nghĩ như vậy và quyết định về làm việc cho Apple? Dưới đây là câu trả lời của Tim Cook trong một buổi phỏng vấn với người dẫn chương trình Charlie Rose vào cuối tuần qua:

Charlie Rose: Được biết khi nhận lời mời về làm việc cho Apple vào năm 1998, ông cũng đã nhận được rất nhiều lời mời hấp dẫn từ các công ty khác. Vậy tại sao ông lại chọn Apple? Ông có thể tiết lộ cách mà Steve Jobs đã thuyết phục ông khi đó, được không?

Tim Cook: Đó thực sự là một cuộc gặp thú vị. Tôi đã có một cuộc trao đổi qua điện thoại khá dài với đại diện của Apple - "kẻ săn người" được Jobs giao nhiệm vụ liên lạc với tôi. Khi đó, tôi nói không, tôi đang làm việc rất tốt tại Compaq, và tôi nghĩ rằng tôi hài lòng với điều đó. Nhưng họ vẫn liên tục gọi. Và cuối cùng tôi chợt nghĩ "tại sao lại không đi ra ngoài và có một cuộc gặp mặt trực tiếp nhỉ?". Steve đã tạo ra toàn bộ ngành công nghiệp mà tôi đang làm việc, tôi rất muốn gặp ông ấy. Vì vậy, tôi đã quyết định đến gặp trực tiếp.

Charlie Rose: Lúc đó ông không hề nghĩ về điều gì đó bất lợi?

Tim Cook: Đúng vậy. Tôi chỉ nghĩ rằng tôi sẽ đến gặp ông ấy. Và đột nhiên sau đó Steve Jobs đã nói về chiến lược và tầm nhìn của ông ấy, về những gì mà ông ấy đã làm được và đang làm để hướng toàn bộ (100%) vào người tiêu dùng.

Khi phần lớn những người làm trong ngành công nghệ quyết định không thể bỏ ra quá nhiều tiền để hướng đến tạo ra các dịch vụ, lưu trữ hay các tính năng đột phá dành cho người tiêu dùng thì Jobs lại làm ngược lại. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ luôn nghĩ rằng đây có thể là một chiến lược không tốt, ông ấy đang đi một "nước cờ" quá mạo hiểm chăng? Ông ấy chỉ có hai lựa chọn: hoặc có tất cả hoặc thua trắng tay. Ông ấy đã làm một điều quá khác biệt.

Sau đó, ông ấy nói với tôi một chút về thiết kế, cái mà thực sự thu hút được sự quan tâm của tôi hơn. Và ông đã mô tả chi tiết về những gì sẽ được gọi là iMac sau này. Cách nói chuyện đầy thuyết phục và nhiệt huyết của ông ấy khi chỉ có hai chúng tôi trong đã khiến tôi thực sự ấn tượng và tôi quyết định mình có thể làm việc với người đàn ông này.

Khi tôi xem xét các vấn đề Apple thời điểm đó, tôi đã nghĩ rằng tôi có thể đóng góp một điều gì đó tại công ty này. Và được làm việc cùng Steve Jobs là một điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi. Đó cũng chính là điều đã làm cho suy nghĩ của tôi thay đổi. Tôi sẽ việc cho Apple. Có một tiếng nói thôi thúc bên tai tôi rằng: "Hãy đi về phía Tây, hỡi chàng trai trẻ". Tôi vẫn còn trẻ vào thời điểm đó. Và tôi đã được chọn để làm việc đó. Vì vậy, tôi sẽ làm điều mà con tim tôi mách bảo.
Theo Diễn Đàn Đầu Tư

Tim Cook: 'Tôi tự hào vì mình là gay'

Tôi là người đồng tính, và đó là món quà tuyệt vời nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho tôi. 
Trong suốt cuộc đời mình, tôi luôn cố gắng duy trì sự riêng tư với công việc. Tôi có nguồn gốc khiêm tốn, và tôi cũng không muốn mọi người dồn sự chú ý vào mình. Apple đã là một trong những công ty được quan tâm nhất trên thế giới, và tôi chỉ muốn tập trung vào sản phẩm của Apple để mang tới những điều kỳ diệu, không tưởng cho khách hàng của mình.



Tôi cũng tin tưởng sâu sắc lời nói của Martin Luther King: "Câu hỏi ám ảnh bạn nhất trong suốt cuộc sống đó là Bạn đang làm gì cho người khác?". Tôi thường tự hỏi bản thân điều này, và tôi nhận ra rằng việc tôi cố gắng giữ sự riêng tư cá nhân đang khiến tôi không thể làm được nhiều điều quan trọng hơn. Đó là lý do tôi ngồi đây và viết những dòng này.
Trong nhiều năm qua, tôi đã cho rất nhiều người biết về giới tính thật của mình. Rất nhiều đồng nghiệp tại Apple biết tôi là gay (người đồng tính nam), và điều đó cũng không ảnh hưởng tới cách xử sự của họ với tôi. Tất nhiên, tôi thật may mắn khi được làm việc trong một công ty yêu thích sự sáng tạo, đổi mới, những người hiểu rằng chỉ có thể phát triển khi họ hiểu sự khác biệt giữa mọi người. Không phải ai cũng có may mắn như tôi.

Mặc dù tôi không giấu diếm giới tính thật của mình, tôi cũng không công bố rộng rãi điều này cho tất cả mọi người. Cho tới tận thời điểm này. Vì vậy, hãy để tôi nói một cách rõ ràng: Tôi là gay, và đó là món quà tuyệt vời nhất mà Thượng đế ban tặng cho tôi.
Là một người đồng tính, tôi hiểu một cách sâu sắc ở trong một nhóm nhỏ là thế nào và mở ra cho tôi hàng loạt những thách thức mà nhóm nhỏ này phải đối mặt hàng ngày. Nó giúp cho tôi dễ đồng cảm hơn, và có một cuộc sống phong phú hơn. Nó đã từng là một vấn đề khó khăn và bất tiện cho tôi, nhưng nó cũng giúp tôi tự tin hơn vào bản thân, để tôi đủ can đảm đi theo con đường mình đã chọn, để vượt qua những khó khăn và sự cố chấp. Nó cũng giúp tôi có được sự chai lỳ cần thiết, vốn rất phù hợp với một vị trí như CEO của Apple.

Thế giới hiện đã thay đổi rất nhiều so với thời tôi còn là một đứa trẻ. Người Mỹ đang hướng tới sự bình đẳng trong hôn nhân, và nhiều người đồng tính đã dũng cảm ra khỏi bóng tối, đứng trước xã hội để mọi người dần chấp nhận chúng tôi một cách khoan dung hơn. Mặc dù vậy, tại nhiều bang của nước Mỹ, vẫn có những nơi luật pháp cho phép các công ty sa thải nhân viên vì xu hướng tình dục của họ. Rất nhiều nơi mà chủ nhà sẵn sàng đuổi người làm thuê vì họ là dân đồng tính, hay chúng tôi vẫn bị cấm gặp gỡ người yêu của mình khi họ đang bị ốm, hay thừa kế tài sản của họ. Vô số người, đặc biệt là trẻ nhỏ, phải đối mặt với sự sợ hãi và xâm hại thường xuyên bởi giới tính thật của mình.

Tôi không coi mình là một nhà hoạt động xã hội, nhưng tôi biết mình đang được thừa hưởng lợi ích từ sự hy sinh của nhiều người. Vì vậy, nếu bạn nghe rằng CEO của Apple là một người đồng tính có thể giúp đỡ những người khác thoát khỏi cảnh vật lộn xem giới tính thực sự của mình là gì, hay đem tới cảm giác thoải mái cho những người thấy họ cô đơn, hay cổ vũ mọi người đòi quyền bình đẳng giới cho họ, thì tất cả những điều đó, đều đáng để tôi đánh đổi sự riêng tư của mình.

Tôi phải khẳng định đó không phải là một lựa chọn dễ dàng. Sự riêng tư vẫn là một yếu tố quan trọng với tôi, và tôi vẫn muốn giữ lại một phần nhỏ của sự riêng tư đó. Tôi đã làm việc cho Apple trong suốt cuộc đời mình, và tôi sẽ tiếp tục tập trung sức lực để trở thành một CEO tốt nhất có thể. Đó là những gì nhân viên của chúng ta, khách hàng của chúng ta, nhà phát trển, cổ đông và đối tác cung cấp xứng đáng được hưởng.

Một phần của tiến bộ xã hội đó là mọi người cần hiểu rằng một người không nên được xác định bởi giới tính hay màu da của họ. Tôi là một kỹ sư, một người có tuổi, một người yêu thiên nhiên, một người sinh trưởng tại miền Nam, một người yêu thể thao, và là một người của rất, rất nhiều thứ khác nữa. Tôi hy vọng mọi người sẽ trân trọng mong muốn của tôi là tập trung vào những thứ tôi giỏi nhất trong công việc, những điều đem lại cho tôi niềm vui thích.  

Công ty mà hiện tôi đang có may mắn dẫn dắt đã có thời gian dài ủng hộ cho quyền con người và quyền bình đẳng. Chúng tôi đã hỗ trợ mạnh mẽ cho một dự luật về bình đẳng tại nơi làm việc trước Quốc hội, cũng như việc công nhận đám cưới đồng tính tại quê nhà chúng tôi, bang California. Chúng tôi đã lên tiếng tại bang Arizona khi cơ quan lập pháp tại tiểu bang này đã thông qua một đạo luật phân biệt đối xử đối với người đồng tính. Chúng tôi sẽ tiếp tục đấu tranh cho giá trị của mình, và tôi tin rằng bất cứ CEO của một công ty lớn nào cũng sẽ có hành động tương tự. Cá nhân tôi cũng sẽ tiếp tục ủng hộ cho bình đẳng giới cho tới khi không còn nữa.

Khi tôi tới văn phòng làm việc vào sáng nay, tôi cảm thấy được chào đón bởi bức ảnh chụp giữa Dr. King và Robert F.Kenedy. Tất nhiên, tôi không cho rằng viết những dòng này sẽ đặt tôi cùng vị trí với họ. Tất cả những gì tôi biết đó là tôi đang làm đúng vai trò của mình, dù cho rất nhỏ, cũng đang giúp đỡ mọi người. Để thành công, chúng ta cần phải xếp từng viên, từng viên gạch lên nhau.
Và đây là viên gạch của tôi.
Theo Infonet/Business Week

Thursday, October 23, 2014

Doanh nhân Hoàng Tô: “Yếu tố giới hạn của bạn là gì?”

Có lần ngồi nhậu với anh bạn Vũ Nguyên Thành, tôi đã hợm hĩnh hỏi: “Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?”. Tôi nghĩ đây cũng là câu hỏi thường trực của nhiều bạn.  


 Ông Hoàng Tô, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tinhvan Group. Ảnh: FB.


Tưởng ông bạn sẽ an ủi động viên là cứ kiên nhẫn, từ từ rồi khoai sẽ nhừ, hoặc cùng lắm là giải thích bằng số mệnh, nào ngờ hắn phang ngay: “Có giỏi gấp mười mà không biết hạn chế các Limiting Factor (yếu tố giới hạn) thì mãi vẫn thế thôi. Mức độ thành công của người lãnh đạo không phụ thuộc vào độ giỏi – giỏi là đương nhiên, là điều kiện cần - mà phụ thuộc vào các yếu tố giới hạn của anh ta”.

Tiến sĩ Vũ Nguyên Thành là chuyên gia về công nghệ sinh học. Hồi sinh viên bọn tôi thường thức thâu đêm trong ký túc xá Nhà Chính trên đồi Lê Nin, hút thuốc vặt, uống rượu, và bàn luận về Thuyết tiến hóa.  

Theo anh bạn, hình ảnh kỳ lạ nhất của thế giới sinh vật có lẽ là bức ảnh qua kính hiển vi điện tử của một chú virus đang tung ra chiếc vòi dài với chiều ngang chỉ mảnh cỡ vài phân tử, đầu vòi có móc nhọn, móc qua màng tế bào để xâm nhiễm vào cơ thể một con vi khuẩn, trông hệt như chiến thuyền Viking tung móc câu để đội cướp biển nhảy sang cướp các thương thuyền. Có điều ở đây không hiểu virus đã bắt chước đội Viking hay ngược lại.
Anh Thành giải thích về Limiting Factor của một hệ sinh vật. Để dễ hiểu lấy tạm hình ảnh một cây non đang lớn. Cây chỉ có thể phát triển và trưởng thành tốt nếu có đầy đủ các yếu tố cần thiết, là đất, phân bón, nước… để cung cấp dưỡng chất, là ánh sáng và khí trời để quang hợp. 

Nếu chỉ một trong các yếu tố đó bị hạn chế ắt cây sẽ không lớn được, còi cọc, thậm chí có thể chết. Ví dụ nếu thiếu nước thì dù có tăng cường các yếu tố khác như cho thật nhiều ánh sáng, hay bón nhiều phân… cây vẫn chỉ lớn được đến một giới hạn được xác lập bởi chính yếu tố thiếu nước.

Tổng quát hơn, năng lực của một hệ thống không bao giờ vượt qua và luôn bị khống chế chính bởi yếu tố giới hạn của hệ thống đó, cho dù các yếu tố khác trong hệ thống không bị giới hạn.

Lấy thêm một ví dụ. Bạn có chai La Vie đựng được 1 lít. Nếu chiếc chai bị một lỗ dò ngang thân (chính là yếu tố giới hạn cho khả năng trữ nước của chai), nước sẽ chảy ra và khả năng chứa nước của chai chỉ còn lại ngang mức xấp xỉ với vị trí lỗ dò trên thân. Chai có thể chứa được không tới nửa lít.

Nói vậy để hiểu rằng mỗi người chúng ta, cho dù năng lực có tốt đến đâu nhưng vẫn sẽ bị những yếu tố giới hạn khống chế, và làm phung phí đi tài năng, như nước bị trào đi vậy. Điều này giải thích tại sao nhiều người hồi đi học rất thông minh, thi cử giỏi giang không kém ai, nhưng ra đời không thành công như bạn bè cùng trang lứa. 

Giải thích theo Limiting Factor thì có thể anh ta giỏi về năng lực nghề nghiệp, nhưng lại bị những yếu tố giới hạn, như tính cách chẳng hạn, mà các bạn anh ta - những người đang thành công hơn không vướng phải.

Đối với nhân sự, mỗi người đều có thể có hàng tá những tính cách mang tính Limiting Factors giới hạn sự thành công của mình: Tính vô trách nhiệm, tính luộm thuộm, vô kỷ luật, thiếu kế hoạch, hay sai hẹn, ngại giao tiếp, thích nhậu nhẹt, hay bông lơn, thiếu hài hước, tính sợ Tây, hấp tấp vội vàng, quá chân thật, ngây thơ, quá ít nói hay kiệm lời, tính nói quá nhiều, thích chém gió, tính suồng sã, tính dặt dẹo, thiếu khả năng diễn đạt, tính lắng nghe kém, tính hiếu thắng, tính sợ đám đông, lười nhác, ngủ muộn, tính hay chỉ trích, trù dập, tính bài bạc, tính tham lam, ganh ghét, tính ngại giao hệ giao tiếp, tính lăng nhăng…

Một bạn lập trình giỏi nhưng luộm thuộm và thiếu kỷ luật rất khó thăng tiến. Một bạn bán hàng đầy kỹ năng nhưng luôn sai hẹn hẳn không thể thành công. Và một người uyên bác, tầm nhìn rộng nhưng thiếu kỹ năng diễn thuyết hoặc lười quan hệ chắc chắn không thể trở thành một lãnh đạo tốt.

Đối với nhân viên, việc phát huy các sở trường của mình sẽ là quan trọng hơn vì yếu tố giới hạn của các nhân viên sẽ được bổ khuyết bởi đồng nghiệp và hạn chế tối đa thông qua kỹ năng làm việc nhóm. Nhưng đối với lãnh đạo, thường là những kẻ cô đơn, việc hạn chế tiến tới loại bỏ các yếu tố giới hạn lại chính là chìa khóa cho các bước thành công tiếp theo.

Đối với một tổ chức, người lãnh đạo chính là yếu tố giới hạn của tổ chức đó. Một công ty sẽ chỉ phát triển được đến ngưỡng bị hạn chế bởi tầm của CEO. Khi đó, công ty chỉ có thể phát triển lên một tầm khác khi thay CEO mới, hoặc CEO cũ phải tự hạn chế hoặc loại bỏ được các yếu tố giới hạn đang cản trở bản thân và qua đó, cản trở cả tổ chức.

Không phải ai cũng có thể nhìn ra yếu tố giới hạn của mình, nhưng dù sao nhìn ra được còn là dễ. Để hạn chế hoặc loại bỏ hẳn nó mới là điều khó khăn, đòi hỏi một nghị lực phi thường mà ít người làm được. Những người đó thường dễ có thành công lớn.

Tôi có ông em xin được giấu tên, là luật sư giỏi, uyên bác đông tây kim cổ, hành xử chuẩn mực trước sau nhưng đường hoạn lộ thì rất gian nan vất vả. Tán gẫu với nhau hắn vẫn khoe bộ răng xấu kinh hoàng của hắn là quý tướng. Tôi cười bảo răng chính là Limiting Factor của chú, sửa đi. Hắn nghe lời, bỏ ra 30 triệu làm lại quả răng. Quả nhiên sau trúng cử đại biểu, lên ầm ầm như diều gặp gió. Cũng may là sửa răng dễ hơn nhiều so với sửa tính cách.

Còn yếu tố giới hạn của bạn là gì?


*Về tác giả: Hoàng Tô hiện là Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tinhvan Group. Ông tốt nghiệp Thạc sỹ chuyên ngành Vật lý lý thuyết, khoa Vật lý, Đại học Tổng hợp Quốc gia Moscow Lomonosov, Liên Xô cũ nay thuộc Liên bang Nga, năm 1994.
Bài viết phản ánh quan điểm của tác giả và được dẫn từ trang cá nhân của ông.

Bài viết phản ánh quan điểm của tác giả và được dẫn từ trang cá nhân của ông.
Tiêu đề bài viết do BizLIVE đặt.
BizLIVE

Tuesday, October 21, 2014

Bốn nữ CEO miệt vườn nổi tiếng

Cùng xuất thân từ vùng sông nước Cửu Long, những phụ nữ này đã tạo dựng nên nhiều dấu ấn riêng trong cơ nghiệp của mình, dù gặp nhiều thăng trầm.
Bà Phạm Thị Việt Nga sinh năm 1951 tại Cần Thơ, có bằng Dược sĩ, Tiến sĩ Kinh tế. Năm 14 tuổi, bà Nga đã tham gia kháng chiến. Dù đi lên từ chiến tranh nhưng bà điều hành doanh nghiệp vượt cả các doanh nhân giỏi thời bình.

Kể từ khi gia nhập Dược Hậu Giang năm 1988, trên cương vị là giám đốc, bà Nga đã biến một xí nghiệp bên bờ vực phá sản thành công ty dược lớn nhất sàn chứng khoán Việt. Bà được mệnh danh là người phụ nữ của thời đại mới, đưa Hậu Giang trở thành thương hiệu dược số một Việt Nam và giành lại thị trường nội địa từ các hãng nước ngoài.

Năm 2013, bà là một trong hai nữ doanh nhân Việt Nam được Forbes vinh danh trong bảng xếp hạng 50 nữ doanh nhân quyền lực nhất châu Á. Tháng 5/2014, bà rời vị trí Chủ tịch Dược Hậu Giang (vị trí bà đã nắm giữ 10 năm qua) và đảm nhận lại chức Tổng giám đốc công ty sau 2 năm trao cho bà Lê Minh Hồng.

Dược Hậu Giang hiện sản xuất và kinh doanh hơn 300 loại dược phẩm. Sau hơn 20 năm hoạt động, đến nay hệ thống  phân phối của Công ty đã có mặt tại 64 tỉnh thành với 12 công ty con, 24 chi nhánh và 68 nhà thuốc, quầy thuốc tại các bệnh viện. Trong 9 tháng đầu năm, doanh thu thuần đạt 2.601 tỷ đồng, tăng 13% so với cùng kỳ năm ngoái. Lợi nhuận sau thuế khoảng 414 tỷ đồng. 

Phạm Thị Huân, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Trứng Ba Huân
Bà Phạm Thị Huân.
Bà Phạm Thị Huân sinh năm 1954 tại huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Năm 13 tuổi, bà phải nghỉ học theo mẹ đi buôn trứng và được giao toàn bộ công việc mua bán này khi mới 16 tuổi.

Sau năm 1975, bà xin vào làm ở mảng trứng gia cầm của Công ty Nông sản Thực phẩm Kiên Giang. 8 năm sau, dành dụm được một số vốn, bà nghỉ việc ở công ty và mở vựa trứng lấy tên là Ba Huân tại TP HCM. Thương hiệu trứng Ba Huân bắt đầu hình thành từ đây. 

Năm 2000, cơ sở của bà trở thành Doanh nghiệp tư nhân Ba Huân với hơn 100 công nhân, số vốn lên tới 5 tỷ đồng. Tuy nhiên, trong hai năm 2003 và 2005, dịch cúm H5N1 xuất hiện, khiến bà bị thiệt hại hơn 7 tỷ đồng. Người phụ nữ miền Tây này cho biết đã có lúc tính tới chuyện bỏ cuộc và chuyển qua lĩnh vực khác. Tuy nhiên, nghĩ thương người nông dân, cùng với sự động viên của gia đình, bà đã gượng dậy và quyết tâm bám víu quả trứng đến cùng.

Sau đó, bà được lãnh đạo TP HCM cho vay 11 tỷ đồng để mua dây chuyền xử lý, đóng hộp trứng sạch. Năm 2006, sau đại dịch cúm, những vỉ trứng sạch trong bao bì nhựa mang thương hiệu Ba Huân đã chiếm lĩnh thị trường trong nước.

Dưới sự điều hành của bà Phạm Thị Huân, Công ty Ba Huân đã từng bước phát triển. Tổng mức đầu tư đến nay tăng lên 129 tỷ đồng. Bà đã mạnh dạn đầu tư cho công ty trên 35 tỷ đồng để xây dựng nhà máy xử lý trứng sạch tại huyện Bình Chánh, TP HCM. Đây là nhà máy hiện đại nhất Việt Nam và khu vực Đông Nam Á với hai dây chuyền sản xuất có công suất xử lý 65.000 và 120.000 trứng một giờ.

Phạm Thị Diệu Hiền, nguyên Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Bianfishco

Bà Phạm Thị Diệu Hiền. 
Bà Phạm Thị Diệu Hiền sinh năm 1961, quê ở  Long Mỹ, Hậu Giang. Học xong lớp 12, bà vào làm cơ quan Nhà nước và học thêm khóa kế toán trưởng, Cao đẳng Ngoại thương.
Những năm 1980, hai vợ chồng bà mở xưởng kinh doanh đồ gỗ gia dụng. Năm 2005, bà thành lập Công ty Thủy sản Bình An – Bianfishco (thuộc Diệu Hiền Group), vận hành cuối 2006, lĩnh vực chính là nuôi trồng, chế biến và xuất khẩu thủy sản. Bà đã dốc hết tâm huyết vào xây dựng công ty này.

Năm 2011. Bianfishco có tổng giá trị xuất khẩu đạt 48,86 triệu USD và nằm trong top 10 doanh nghiệp xuất khẩu cá tra và top 25 doanh nghiệp xuất khẩu thủy sản hàng đầu Việt Nam. Bà Hiền từng được mệnh danh là nữ đại gia vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
Sau Tết Nhâm Thìn 2012, khi vừa tổ chức xong đám cưới linh đình cho con trai, hàng trăm nông dân tìm đến đòi nợ tại nhà riêng của bà và vỡ lỡ ra chuyện công ty nợ số tiền hơn 1.500 tỷ đồng.

Thời điểm này, bà sang nước ngoài chữa bệnh và uỷ quyền lại cho chồng là ông  Trần Văn Trí làm Tổng giám đốc công ty giải quyết việc nợ nần. Ngân hàng Sài Gòn-Hà Nội cũng tham gia tái cơ cấu công ty. Cuối tháng 10/2012, khi sự việc của Bianfishco cơ bản được giải quyết, ông Trí đã giao quyền điều hành lại cho ông Đỗ Quang Hiển, Chủ tịch SHB. Còn bà Hiền đã tuyên bố lui về yên vui cùng gia đình.

Trần Ngọc Sương, nguyên Giám đốc Nông trường Sông Hậu
Bà Trần Ngọc Sương.
Bà Trần Ngọc Sương sinh năm 1949 tại Bạc Liêu. Bà làm việc tại Nông trường Sông Hậu từ năm 1981. Đến năm 1990, bà được trao tặng Huân chương lao động hạng Ba, năm 1995 đón nhận tiếp Huân chương lao động hạng Nhì và năm 1999 nhận Huân chương lao động hạng Nhất.

Năm 2000, bà Sương được bầu làm Giám đốc Nông trường Sông Hậu, thay cho cha bà là ông Trần Ngọc Hoằng, người đã khai hoang, phục hóa gần 7.000 ha đất. Cùng năm này, bà Sương được trao danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Đến năm 2002, bà tiếp tục được vinh dự nhận danh hiệu “Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á - Thái Bình Dương" kèm theo 10.000 USD tiền thưởng. Số tiền này đã được bà trao lại cho Ủy ban Bảo vệ bà mẹ và trẻ em thành phố Cần Thơ.

Từ vùng đất phèn hoang hóa trồng lúa chỉ một vụ năng suất bấp bênh, bà Sương đã biến Nông trường Sông Hậu thành “bờ xôi ruộng mật” với hệ thống canh tác hoàn chỉnh, khép kín từ sản xuất đến chế biến, tiếp thị và xuất khẩu hàng hóa nông sản thực phẩm.

Tuy nhiên, cuộc đời khó tránh khỏi những thăng trầm. Tháng 9/2008, bà bị khởi tố về hành vi “lập quỹ trái phép”. Gần một năm sau, phiên tòa sơ thẩm huyện Cờ Đỏ tuyên phạt bà 8 năm tù về tội danh nêu trên. Đến 11/2009, phiên tòa phúc thẩm tại thành phố Cần Thơ tiếp tục tuyên y án sơ thẩm.
Tháng 5/2010, bà Sương kháng cáo và toà án nhân dân tối cao ra quyết định hủy bản án đã tuyên với bà, buộc công an điều tra lại. Đầu năm 2011, Công an thành phố Cần Thơ hoàn tất kết luận điều tra vụ án. Ngày 19/1/2012, Viện kiểm sát nhân dân thành phố Cần Thơ công bố quyết định đình chỉ vụ án “lập quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu.

Tháng 8/2013, các thành viên trong Hội đồng quản trị Công ty cổ phần chế biến thực phẩm Sông Hậu (Sohafood) đã mời bà Sương từ Sài Gòn trở về Nông trường Sông Hậu để nắm giữ lại vị trí Chủ tịch, kiêm giám đốc. 3 tháng sau đó, bà lui về làm cố vấn Hội đồng quản trị.

Vnexpress.net

Monday, October 20, 2014

3 công việc có thu nhập tốt nhất Việt Nam

Ở Việt Nam, có một số công việc cho mức lương tương đối ở thời điểm hiện tại song những người làm nghề này cũng phải chịu khá nhiều áp lực.

Phi công

Theo bảng lương 5 năm từ 2008 đến 2013 được Vietnam Airlines (VNA) công bố gần đây nhất, mức lương năm 2013 của phi công bình quân đạt 74,8 triệu đồng/tháng. Mức này đã giảm 4,5 triệu đồng so với năm 2012, và 6,7 triệu đồng so với năm 2011. Tuy vậy, ở thời điểm hiện tại, mức lương nói trên của nghề phi công cho VNA vẫn là con số đáng mơ ước với nhiều người. 

Tuy vậy, theo ý kiến của nhiều người, mức lương "khủng" nói trên tương xứng với áp lực, khối lượng và tính chất của công việc điều khiển máy bay. Không những phải đối mặt với áp lực của người "nắm giữ" tính mạng của hàng trăm hành khách, phi công còn là nghề đầy rủi ro, yêu cầu độ tập trung, trình độ cao. Trước đó, họ phải trải qua một quá trình khá dài và khắc nghiệt để rèn luyện nghề. 
 Lương tháng của phi công và tiếp viên Vietnam Airlines.


Tiếp viên hàng không

Thu nhập bình quân của tiếp viên hàng không luôn gây sự tò mò của mọi người. Trong thông tin công bố gần đây của VNA, mức lương dành cho tiếp viên hàng không từ năm 2008 đến 2013 đã tăng lên đáng kể. Nếu như năm 2008, lương tháng của những tiếp viên là 9,8 triệu đồng, thì đến 2013 đã tăng lên 18,7 triệu đồng/người/tháng. Con số kỷ lục đạt được là 19,2 triệu đồng vào năm 2012.
tiếp-viên, phi-công, hàng-không, nhân-sự, CEO, lương, thu-nhập-khủng
Tiếp viên hàng không cũng là nghề có thu nhập khá cao so với mặt bằng chung.

Cũng như phi công, tiếp viên hàng không là nghề "đi quanh năm" trên máy bay. Tuy nhiên, áp lực của nghề này có phần thấp hơn so với những người làm nghề phi công. Cùng với lương tháng cố định, tiếp viên hàng không cũng có cơ hội có thêm thu nhập từ việc buôn bán hợp pháp các loại hàng hoá xách tay. 

Tuy nhiên, nghề tiếp viên không hào nhoáng như nhiều người vẫn tưởng, mà khá vất vả và phải làm việc xa nhà, không cố định giờ giấc. Bù lại, cơ hội thăng tiến của nghề này tương đối nhanh. Do vậy, tính đến thời điểm hiện tại, ngoài mức lương tương đối hấp dẫn, tương xứng với đặc thù nghề nghiệp thì những cơ hội trong nghề cũng là một trong các yếu tố khiến không ít bạn trẻ đam mê trở thành tiếp viên hàng không.

Quản lý nhân sự, dịch vụ tài chính, kỹ thuật...

Mức lương được trả cao nhất hiện nay thuộc về doanh nghiệp hoạt động tại TP.HCM, trong lĩnh vực công nghệ sinh học, cho vị trí giám đốc kinh doanh với mức lương 161 triệu đồng/tháng. Còn tại Hà Nội, mức lương cao nhất được dành cho vị trí giám đốc nhân sự của một tập đoàn sản xuất, với mức 147 triệu đồng/tháng. 3 lĩnh vực được trả lương cao nhất trong quý II/2013 bao gồm: dịch vụ tài chính - kỹ thuật, bán hàng và tiếp thị. Riêng tại TP.HCM, lĩnh vực bán hàng và tiếp thị được trả lương cao nhất. 

Ngoài ra, dựa theo Bảng thống kê mức lương/tháng tại từng vị trí trong ngành nhân sự dựa theo Salary Guide 2014 (Cẩm nang lương bổng 2014) của tập đoàn Adecco cho thấy nhân sự đang là một những nghề có tiềm năng lương "khủng" ở Việt Nam.
tiếp-viên, phi-công, hàng-không, nhân-sự, CEO, lương, thu-nhập-khủng
Bảng thống kê mức lương/tháng tại từng vị trí trong ngành nhân sự dựa theo Salary Guide 2014 (Cẩm nang lương bổng 2014) của Tập đoàn Adecco.

Hiện nay, một sinh viên mới ra trường làm ngành nhân sự có thể tìm được việc làm với mức lương tối thiểu 5 triệu đồng/tháng, cấp trưởng phòng được trả hơn 1.000 USD/tháng và các vị trí giám đốc nhân sự có thể có thu nhập từ 2.500 đến 3.000 USD/tháng. Thậm chí những tập đoàn lớn của nước ngoài đang trả lương 4.000 USD/tháng cho vị trí này tại Việt Nam. Điều này cho thấy, nghề nhân sự hiện đã xác lập được vị trí quan trọng không thể thiếu cho sự phát triển của doanh nghiệp.
(Theo Zing)

Sunday, October 19, 2014

Ai là giám đốc điều hành tài năng nhất thế giới?

Theo bình chọn của tạp chí Harvard Business Review, Jeff Bezos chính là người dẫn đầu danh sách 100 CEO (giám đốc điều hành) xuất sắc nhất thế giới. 


Jeff Bezos hiện là giám đốc điều hành của Amazon.com - tập đoàn bán lẻ trực tuyến lớn nhất thế giới hiện nay.


Theo thống kê của Harvard Business Review (HBR), dưới sự điều hành của Jeff Bezos, giá trị của Amazon đã tăng thêm 140 tỷ USD và tổng lợi nhuận đem về cho cổ đông là 15,189%.


Zeff Bezos sáng lập Amazon.com vào năm 1994 và xây dựng wesite bán hàng trực tuyến một năm sau đó. Amazon.com ban đầu chỉ kinh doanh một hiệu sách trực tuyến, nhưng sau đó nhanh chóng đa dạng hóa các mặt hàng, bán cả DVD, CD, tải nhạc MP3, phần mềm máy tính, video game, hàng điện tử, nữ trang, đồ nội thất, thực phẩm và cả đồ chơi.
Hiện nay, Amazon là một công ty thương mại điện tử đa quốc gia, có website riêng tại nhiều quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên, sự trỗi dậy mạnh mẽ của Alibaba với website trực tuyến Taobao.com đang trở thành mối đe dọa lớn đối với đế chế Amazon. Điều này cũng trở thành thách thức lớn không chỉ với Zeff Bezos mà cả đội ngũ lãnh đạo của tập đoàn này.
HBR cho biết để chọn ra top 100 CEO xuất sắc nhất thế giới tạp chí này đã căn cứ vào các số liệu như: lợi nhuận mà doanh nghiệp đó thu được, số cổ tức chia cho cổ đông hoặc tổng lợi nhuận đem về cho cổ đông cũng như giá trị vốn hóa thị trường của doanh nghiệp trong nhiệm kỳ làm giám đốc điều hành của vị giám đốc đó.

"Chúng tôi xem xét kết quả mà những CEO đã đạt được trong một thời gian khoảng 5 năm chứ không chỉ trong ngắn hạn. Đồng thời, chúng tôi cũng xem xét các con số một cách khoa học dựa trên cơ sở dữ liệu thu thập được, chứ không phải dựa vào danh tiếng hay bất cứ giai thoại nào", Adi Ignatius, Tổng biên tập của tạp chí Harvard Business Review khẳng định.

Để đưa ra bảng xếp hạng này, HBR đã đánh giá 832 CEO hiện tại của các công ty có tên trong S&P Global 1200. HBR tính toán mức lợi nhuận hàng ngày đem về cho công ty kể từ khi vị CEO nhậm chức cho đến ngày 30/4/2014.

Căn cứ vào đó, HBR đã xếp Zeff Bezos ở đầu danh sách, các vị trí tiếp theo trong top 10 lần lượt thuộc về John Martin (CEO của Gilead Sciences), John Chambers (CEO của Cisco Systems), David Pyott (CEO của Allergan), David Simon (CEO của Simon Property Group), Lars Rebien Sørensen (CEO của Novo Nordisk) , Hugh Grant (CEO của Monsanto), J. Michael Pearson (CEO của Valeant Pharmaceuticals), Mark Donegan (CEO của Precision Castparts), và William Doyle (CEO của PotashCorp).

Trong top 100 CEO xuất sắc nhất thế giới của HBR, có 29 người có bằng MBA, 24 người từng có bằng kỹ sư và chỉ có 2 người là phụ nữ.

HBR cũng cho biết, lương trung bình hàng năm các CEO Mỹ trong danh sách này 12,1 triệu USD, cao gần gấp 2 lần so với con số 6,4 triệu USD mà các CEO ngoài nước Mỹ nhận được. Trong đó, CEO nhận được lương cao nhất danh sách là Giám đốc điều hành Walt Disney Robert Iger, với mức lương 34,3 triệu USD/năm.
Theo Diễn Đàn Đầu Tư

Monday, October 13, 2014

Nỗi khổ của các tỷ phú

Larry Page và Mark Zuckerberg có hàng tỷ USD trong tay, nhưng chính điều đó đang khiến cuộc sống của họ trở nên vất vả.
Paul Graham là người đồng sáng lập Y Combinator - chương trình hỗ trợ khởi nghiệp đã sản sinh ra nhiều tỷ phú, như Drew Houston của Dropbox hay các nhà sáng lập của dịch vụ chia sẻ phòng trọ Airbnb. Graham cho biết Google và Facebook cũng quản lý Page và Zuckerberg như họ quản lý công ty vậy. Họ chẳng bao giờ có thể hưởng thụ các hoạt động bình thường hoặc làm mọi việc theo cách mà chúng ta vẫn làm.

Đau đầu hơn nữa là tỷ phú chẳng bao giờ được phàn nàn công khai rằng cuộc sống nhiều tiền với họ vất vả đến thế nào. Vì khi ấy, mọi người sẽ chỉ xúm vào chỉ trích họ mà thôi.
 Paul Graham là nhà đầu tư mạo hiểm nổi tiếng tại Mỹ. Ảnh: Bitcoin Examiner
Trong một bài nói chuyện tại Stanford về những khó khăn khi trở thành một nhà khởi nghiệp, Graham cho biết họ phải làm tất cả mọi thứ từ khi bắt đầu cho đến lúc trở thành một doanh nghiệp tỷ USD. Business Insider đã trích đăng một phần bài nói chuyện này.

Bạn có thể thấy Larry Page có một cuộc sống đáng ghen tị. Làm CEO của một công ty lớn, có trong tay 30,2 tỷ USD và là người giàu thứ 17 thế giới. Tuy nhiên, anh ta cũng có những mặt chẳng đáng ghen tị chút nào. Từ năm 25 tuổi, Page đã phải chạy hết tốc lực đến mức chẳng có lúc nào dừng lại được để thở. Mỗi ngày, Google lại phát sinh những vấn đề đau đầu mà chỉ có CEO mới giải quyết được. Và đó là công việc của Page.

Nếu cậu ấy đi nghỉ một tuần thôi, cả đám đau đầu ấy sẽ dồn lại. Và Page sẽ phải giải quyết mà không được than phiền. Một phần vì cậu ta là người đứng đầu, không được phép thể hiện sự sợ hãi hay yếu đuối. Phần khác là vì các tỷ phú sẽ chẳng bao giờ được mọi người thông cảm khi nói chuyện khổ sở đâu. Sự khó khăn của việc trở thành một doanh nhân thành đạt sẽ chẳng được ai biết đến trừ chính bản thân họ.

Mark Zuckerberg cũng vậy. Cậu ta sẽ chẳng bao giờ được lang thang đi dạo ở nước ngoài. Thuộc hàng tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ, cậu ấy có thể làm những việc phần lớn chúng ta không thể, như đi máy bay riêng chẳng hạn. Nhưng thành công cũng lấy đi của Zuckerberg rất nhiều. Facebook quản lý cậu ta cũng chặt y như cậu quản lý Facebook vậy. Dù toàn quyền kiểm soát công việc được coi là tâm huyết cả đời của mình, nó cũng khiến Zuckerberg mất đi rất nhiều cơ hội và lựa chọn khi còn trẻ.
Theo Vnexpress

Tuesday, October 7, 2014

Cựu CEO Singapore Airlines: 'Tôi không phải kẻ bán hàng láu cá'

Năm 1998, tạp chí Fortune đã bình chọn ông là nhà doanh nghiệp châu Á tiêu biểu, SIA có kỷ lục 27 năm liên tục về khả năng sinh lời mặc dù thời kỳ kinh tế bất ổn. 

Cựu CEO Cheong Choong Kon của hãng hàng không Singapore Airlines.

Những năm 1997-1998, cuộc khủng hoảng châu Á khiến ngành hàng không gánh chịu nhiều tổn thất, không ít tên tuổi như China Airlines, Malaysia Airlines, Garuda, Philippine Airlines chao đảo nhưng Singapore Airlines không hề sụt giảm. Thậm chí tài sản của hãng này còn tăng lên, cùng với đó là việc thiết lập thêm những khối liên minh mới. Singapore thậm chí còn được gọi là “ngân hàng bay” bởi có quá nhiều tiền mặt dự trữ, bảng cân đối lành mạnh, ít nợ.

Phần lớn thành quả này là công lao của vị CEO Cheong Choong Kong. Năm 1998, tạp chí Fortune đã bình chọn ông là nhà doanh nghiệp châu Á tiêu biểu, SIA có kỷ lục 27 năm liên tục về khả năng sinh lời mặc dù thời kỳ kinh tế bất ổn. Ông bắt đầu làm việc cho SIA từ năm 1974 với vị trí quản lý bộ phận đặt vé, sau đó làm việc hầu hết các bộ phận khác nhau trong công ty gồm cả phòng nhân sự, marketing, công nghệ thông tin. Năm 1984, ông đảm nhiệm vị trí giám đốc quản lý tại hãng hàng không này. Từ năm 1996 đến tháng 09/2003, Cheong Choong Kong được chỉ định vào vị trí giám đốc điều hành Singapore Airlines. Làm cách nào vị doanh nhân này dẫn dắt SIA, vốn hoạt động trong lĩnh vực khá nhạy cảm với khủng hoảng kinh tế vượt qua giai đoạn khó khăn?
 Chân dung Cheong Choong Kong trên bìa tạp chí Fortune.

Trong cuốn sách Asian Business Wisdom của tác giả Dinna Louise C.Dayao chia sẻ bài phát biểu của vị CEO này vào năm 1998 mô tả khá rõ nét triết lý quản trị thời khủng hoảng của Cheong Choong Kong.

Không đánh bóng sản phẩm

Mở đầu bài phát biểu,  CEO SIA đi thẳng vào vấn đề bán hàng tại hãng hàng không này khác biệt ở chỗ đi thẳng vào giá cả của sản phẩm. Ông nói : “Thông thường, một người bán hàng khôn ngoan đánh bóng thứ mà anh ta bán hoặc dịch vụ mà anh ta cung cấp với những ưu điểm nổi trội của nó trước và đặt vấn đề giá cả cuối cùng, sau khi anh ta đã thuyết phục được thính giả của mình mua sản phẩm đó với bất cứ giá nào, họ sẽ muốn mua thứ mà anh ta bán. Tôi không phải là một người bán hàng láu cá, và vì vậy tôi sẽ phá lệ và nói với các bạn chuyện giá cả trước tiên. Chi phí cho sản phẩm mới của chúng tôi cho ra mắt ngày hôm nay là 500 triệu USD.”

Thay vì đánh bóng sản phẩm, Cheong Choong Kong đi thẳng vào vấn đề chi phí cũng như sản phẩm mới của SIA để khách hàng hiểu rằng họ đang lựa chọn đúng sản phẩm, số tiền họ bỏ ra xứng đáng với giá trị sản phẩm thay vì cảm giác “bùi tai” đến từ người bán hàng.

Sách lược khác chiến lược

Để chống chọi với khủng hoảng, theo vị CEO này, điều quan trọng đối với SIA là phải phân biệt thật rõ ràng giữa chiến lược và sách lược. Theo ông, những xáo trộn về kinh tế có thể kéo dài 3 năm hoặc thậm chí lâu hơn. SIA đã thực hiện những biện pháp có tính sách lược nhằm giảm thiệt hại. Nhưng những chiến lược được định hướng về dài hạn sẽ không thay đổi. Một lợi thế đối với hãng hàng không này theo Cheong Choong Kong chính là tiềm lực kinh tế của SIA giúp công ty trụ vững trước khó khăn và vẫn sẽ trung thành với những giá trị cốt lõi. Về dài hạn, SIA vẫn hướng tới việc trở thành một tập đoàn toàn cầu về hàng không và các dịch vụ liên quan đến hàng không.

Những biện pháp được CEO này cho là mang tính sách lược để đối đầu với khó khăn trước mắt bao gồm việc chấp nhận một tốc độ tăng trưởng thấp hơn mức từ lâu vẫn là đặc trưng của SIA, thậm chí sẵn sàng chấp nhận tốc độ tăng trưởng bằng 0 nếu cần thiết. Ngoài ra theo Cheong Choong Kong, hãng bắt đầu chuyển hướng sang các tuyến bay châu Âu, châu Úc, ít bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng kinh tế châu Á.

Kiểm soát chi phí là tiêu chuẩn vàng

Cheong Choong Kong từng phát biểu: "Kiểm soát chi phí là một tiêu chuẩn vàng trong quản lý của SIA. Không phải chỉ khi lâm vào tình cảnh khó khăn chúng tôi mới chuyển sang chế độ cắt giảm chi phí." Hãng hàng không này thường xuyên giám sát chặt chẽ mọi khoản chi phí và chính sự cảnh giác đã trở thành thói quen này đã giúp SIA tránh được cuộc phẫu thuật đau đớn trong những giai đoạn khó khăn.

Ông lấy ví dụ, trong 5 năm từ 1993-1998, công suất vận chuyển của SIA tính bằng đơn vị tấn-kilomet đã tăng 43%. Cũng trong khoảng thời gian này, số lượng nhân viên, không tính đội bay chỉ tăng 2%.

Chấp nhận xu hướng ngành

Từ những năm 1998, Cheong Choong Kong đã nhận ra xu hướng chuyển dịch của ngành hàng không với sự trỗi dậy của hàng không giá rẻ, cạnh tranh ngày càng khốc liệt. Do đó ông cho biết SIA không thể lảng tránh xu hướng này và phải mở rộng tầm hoạt động toàn cầu bằng việc liên kết với những đối tác đáng tin cậy. Nếu không cho dù sản phẩm của SIA có tốt cũng sẽ bị bỏ lại đằng sau trong cuộc chạy đua này. Chính vì vậy, ngay từ khủng hoảng kinh tế châu Á, SIA đã hình thành liên minh với Ansett, Air New Zealand và Lufthansa.

Nhờ những chiến lược quản trị này, SIA đã vượt qua khủng hoảng, luôn tăng trưởng trong khi các hãng hàng không khác phải vật lộn để tồn tại. Ngày nay SIA đã trở thành một trong những thương hiệu châu Á nổi tiếng thế giới bênh cạnh những cái tên như Samsung, Panasonic hay Sony.
Theo Infonet

Monday, October 6, 2014

CEO SurveyMonkey: Xây dựng đế chế tỉ đô mà vẫn về nhà lúc 5h30

Dave Goldberg khuyến khích người lao động về nhà đúng giờ và chính ông cũng làm rời công sở lúc 5h30 mỗi ngày. 

SurveyMonkey – doanh nghiệp chuyên về dịch vụ khảo sát thị trường - là một công ty công nghệ điển hình ở Mỹ với việc làm ăn có lãi ngay từ những ngày đầu tiên đi vào hoạt động và thường xuyên duy trì mức tăng trưởng đáng nể. Tuy nhiên CEO của Survey Monkey, Dave Goldberg, vẫn có thể về nhà lúc 5h30 mỗi ngày, điều mà hiếm có lãnh đạo cấp cao nào thực hiện được ở các doanh nghiệp khác. Hãy xem Dave Goldberg chia sẻ một số bí quyết điều hành hiệu quả để có thể dành thời gian cho gia đình.


1. Đừng quá coi trọng kinh nghiệm

Các doanh nghiệp ngày nay có xu hướng coi trọng kinh nghiệm của ứng viên. Một người đã từng làm marketing 5 năm ở công ty X thì nghiễm nhiên được coi là có năng lực tương đương với người có cùng thời gian làm việc ở công ty Y. Tuy nhiên cách liên hệ này hiếm khi tỏ ra chính xác.

Theo Godberg, một ngôi sao ở tổ chức này hoàn toàn có thể trở thành một nhân viên quèn vô danh tiểu tốt ở tổ chức khác, do có nhiều nguyên nhân dẫn tới thành công của một người trong tập thể như sự phù hợp về văn hóa doanh nghiệp, các mối quan hệ, đồng nghiệp… Trong khi đó, có rất nhiều người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm nhưng vô cùng thông minh và nhiều động lực lại thường bị ngó lơ. Ở SurveyMonkey, Dave ưa thích việc tuyển những nhân viên trẻ để đào tạo từ đầu. Ông cho rằng những người này có xu hướng trở thành những nhân viên xuất sắc nhất trong tập thể, không những thế còn gắn bó rất lâu với công ty.

2. Nhân viên nào khó sa thải nhất?

Những nhân viên khiến các lãnh đạo phải đau đầu khi quyết định sa thải hay giữ lại không phải những người làm biếng, hiệu quả kém mà là những người vẫn đảm bảo hiệu quả công việc, đáp ứng những yêu cầu được giao, nhưng không còn tiềm năng phát triển cùng doanh nghiệp trong tương lai nữa. Dave Goldberg nhấn mạnh: Khi một doanh nghiệp trưởng thành hơn mỗi ngày, nhân viên của nó cũng phải trưởng thành với cùng nhịp độ.

Dave Goldberg thường rất kiên quyết khi sa thải những nhân viên kiểu này. Tuy nhiên, theo ông lý do đưa ra cho người lao động phải thật mềm mỏng, và đôi khi cần lái theo hướng họ không phù hợp với văn hóa công ty thay vì nói về năng lực làm việc của họ.

3. Họp hành ư? Không cần

Từng là một nhân viên của Yahoo trước khi gây dựng lên SurveyMonkey, Goldberg trung thành với quy tắc “2,5 buổi họp một tuần”, nghĩa là chỉ tham gia tối đa 2 buổi họp chính thức, thay vào đó ông chủ động trò chuyện cá nhân với các nhân viên của mình trong những cuộc tán gẫu bên hành lang. Ngoài ra nhân viên của Goldberg cũng có thể trao đổi với ông bất cứ lúc nào trong ngày, ở bất cứ nơi đâu.

Goldberg có xu hướng thích nắm bắt thông tin theo kiểu phi chính thức này hơn là những buổi họp hành dài lê thê. Ông cho rằng hầu hết các vấn đề của doanh nghiệp đều có thể được xử lý bởi các lãnh đạo cấp trung và sự phối hợp của các nhân viên mà không cần CEO phải nhúng tay vào.
 Hành lang của SurveyMonkey là địa điểm “họp hành” ưa thích của Goldberg.
4. Thúc đẩy nhân viên mà không làm họ vỡ vụn

Việc đặt mục tiêu cho nhân viên là một nghệ thuật của các CEO. Nếu đặt mục tiêu chung chung hoặc quá dễ dàng, nhân viên dễ đâm ra lười biếng. Ngược lại nếu đặt mục tiêu quá khó có thể khiến người lao động mất niềm tin vào bản thân và vào lãnh đạo của mình.
Bên cạnh đó, bản thân người CEO cũng cần hiểu rõ về điểm mạnh điểm yếu của mình. Dave Goldberg tâm sự : “Tôi không thích và không giỏi làm theo quy trình. Tuy nhiên tôi biết làm việc theo quy trình là rất quan trọng cho sự thành công của tổ chức, do đó tôi tuyển những người có khả năng làm tốt điều này. Điểm mạnh của họ bù đắp cho điểm yếu của tôi”.

5. Rời công sở lúc 5h30

Nhiều chủ doanh nghiệp vẫn ra rả nói với nhân viên rằng cần phải cân bằng công việc và cuộc sống, rằng hãy về nhà ăn tối với vợ con đều đặn, nhưng chính bản thân họ lại không hành xử như vậy. Với Dave Goldberg thì khác, ông khuyến khích người lao động về nhà đúng giờ và chính ông cũng làm rời công sở lúc 5h30 mỗi ngày.

Mặc dù tới 8h, sau khi các con đã ngủ say, Dave sẽ lại quay trở về với công việc, nhưng cách sắp xếp thời gian của ông đã làm gương cho nhiều nhân viên khác. Ông chia sẻ thành thật: “Khi mới thành lập SurveyMonkey, tôi cũng làm viêc như điên và chẳng để ý tới cái gì khác, tuy nhiên dần dần tôi nhận ra rằng một doanh nghiệp muốn phát triển lâu dài thì cần đảm bảo sự cân bằng cuộc sống cho các nhân viên của nó.
 Cặp vợ chồng nổi tiếng Dave Goldberg và Sheryl Sandberg
Cuộc đời và sự nghiệp của Dave Goldberg-CEO của SurveyMonkey, hôn phu của Sheryl Sandberg-người phụ nữ quyền lực nhất đại gia đình Facebook-luôn là hình ảnh truyền cảm hứng cho nhiều doanh nhân lẫn nhân viên công sở nhờ không chỉ xây dựng một đế chế công nghệ thành công mà còn đảm bảo được sự cân bằng giữa hai yếu tố công việc và gia đình. Cần nhấn mạnh rằng hiếm có CEO nào làm được điều tương tự như Dave, cho tới thời điểm hiện tại. 
Theo Infonet/Firstround

Dòng tiền lớn đang chảy về Phú Quốc

Cùng với Vingroup, các Tập đoàn lớn phía Bắc như FLC, BIM, CEO Group cũng đã bỏ hàng ngàn tỷ đồng để có được dự án ở những vị trí đắc địa. Tuy nhiên, đâu đó cũng có không ít dự án vẫn bất động. 

"Phố Tây" giữa lòng đảo


Đặc điểm chung của Phú Quốc trong giai đoạn này là công trình xây dựng mọc lên như nấm do tư nhân lẫn doanh nghiệp đầu tư. Lớn có, nhỏ có, nơi nơi bắt tay làm du lịch.


Dọc theo trục đường Trần Hưng Đạo, cách Cảng hàng không quốc tế Phú Quốc hơn 10km (đi về hướng chợ đêm Dinh Cậu), du khách dễ dàng bắt gặp hình ảnh "khu phố Tây" ngày thưa thớt bóng người, đêm về nhộp nhịp giữa lòng phố đảo.


Nơi chúng tôi dừng chân là khu bungalow T.K.Ngân, do gia đình phát triển khoảng 3 năm nay để đón lượng khách đổ về Phú Quốc ngày càng đông. Cạnh đó cũng là khu nhà nghỉ được xây dựng cách đây gần chục năm của chủ đầu tư này.


Theo chia sẻ của chủ nhân, cách đây hơn 3 năm, đa phần khách du lịch đến Phú Quốc là người Việt, nhưng gần đây, lượng khách Tây với đủ quốc tịch từ Nga, Úc, Pháp, Anh đến tham quan, khám phá đảo Phú Quốc tăng vọt.


Một phần cũng do cảng hàng không quốc tế được đưa vào khai thác nên rút ngắn cự ly và dễ dàng di chuyển từ Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất (TP.HCM) đến đây (khoảng 40 - 60 phút tùy loại máy bay).

 
Qua khảo sát thực tế, trong vòng bán kính chưa đầy 2km của "khu phố Tây", có hơn 60 nhà nghỉ, khách sạn, resort và bungalow đã đi vào hoạt động lẫn đang xây dựng. Ngay như khu T.K.Ngân, chủ đầu tư cũng đang xây thêm hai bungalow để đáp ứng nhu cầu lưu trú.


Riêng đối với khách du lịch, số liệu từ Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch tỉnh Kiên Giang cho thấy, 8 tháng đầu năm, Kiên Giang thu hút 3 triệu lượt khách thì Phú Quốc chiếm đến 660.643 lượt, bằng 157,3% kế hoạch, mang về doanh thu trên 803 tỷ đồng (đạt 114,8% so với kế hoạch); trong đó, khách quốc tế đạt trên 100 nghìn lượt (bằng 72,1% so với kế hoạch).


Đa phần những cơ sở lưu trú trong "khu phố Tây" đều được phát triển bởi các công ty tư nhân, có những chủ đầu tư đến từ TP.HCM, Hà Nội nhưng cũng có cơ sở được người dân sở tại phát triển. Nằm trên cùng con đường nhỏ với khu bungalow của T.K.Ngân, chúng tôi có dịp tiếp xúc với chủ nhân khu bungalow Sunshine.


Được biết, cả hai vợ chồng đều ở TP.HCM, trong lần về Phú Quốc tham quan cách đây gần 5 năm, một phần thích thú vẻ hoang sơ của hòn đảo này nhưng một phần nhìn thấy được tiềm năng nên quyết định mua đất và xây khu Sunshine để "dưỡng già” và kinh doanh lưu trú. Được biết, giá phòng trong "khu phố Tây" dao động từ 500.000 - 1,5 triệu đồng/phòng/đêm và dao động lên xuống tùy mùa.

Chủ nhân khu Sunshine chia sẻ, vào những dịp lễ, Tết, giá phòng tăng từ 20 - 30%, cụ thể, giá phòng bình quân của Sunshine từ 850.000 - 1,1 triệu đồng/phòng/đêm, nhưng Tết thì mức giá bình quân 1,3 triệu đồng/phòng/đêm trở lên. Tuy nhiên, từ thời điểm này đến cuối năm 2015, vào những tháng cao điểm, hầu như khách quốc tế, chủ yếu từ Anh, Úc đã đặt kín lịch thuê phòng.


Không chỉ riêng "khu phố Tây", dọc đường Trần Hưng Đạo, một trong những tuyến đường chính của thị trấn Dương Đông, hàng chục dự án lớn nhỏ đua nhau xây dựng, một số muốn đón đầu lượt khách đến xem vòng chung kết Hoa hậu Việt Nam 2014 diễn ra vào tháng 11 tới tại Phú Quốc.


Đi cùng với chúng tôi trong chuyến về Phú Quốc là anh bạn làm trong ngành xây dựng. Anh này giới thiệu chúng tôi gặp một nhà đầu tư cá nhân đến từ TP.HCM mới vừa tậu khu đất giá 50 tỷ đồng, nhưng chỉ 3 ngày sau đó, giới đầu tư ở Hà Nội liên tục gọi điện đặt vấn đề mua lại với giá 53 tỷ đồng nhưng nhà đầu tư này không bán do dự báo giá trị BĐS ở Phú Quốc sẽ tăng vọt trong tương lai gần.

Khi chúng tôi đến trung tâm hành chính Dương Đông, một nhà đầu tư cá nhân sống tại Phú Quốc cũng đến đây làm thủ tục chuyển nhượng khu đất ven biển quay sang bắt chuyện: "Đã tìm được dự án nào chưa? Ở Sài Gòn ra à? Hơn một năm nay, thị trường nhà đất Phú Quốc rục rịch lại rồi, không mua bây giờ thì đến bao giờ?

Giá còn rẻ, nếu muốn mua dự án lớn hơn thì xuống khu Bãi Trường, ở đó còn nhiều dự án chưa triển khai, nhiều doanh nghiệp không đủ lực nên cứ để đó...". Về Phú Quốc những ngày này, đến những nơi công cộng, đâu đâu cũng nghe bàn luận rôm rả về đất, giá đất.


Ngày thứ hai ở lại "khu phố Tây", lúc ăn sáng ở quán cà phê gần bungalow Sunshine, cách chúng tôi một bàn là nhóm "cò” địa phương ngồi xen kẽ với mấy phụ nữ với lối ăn mặc đậm chất miền Tây nhưng điện thoại liên tục và ra giá mua bán đất đai cứ như đi chợ mua rau.


Ngẫm lại lời anh bạn làm xây dựng, Phú Quốc giờ chia thành 3 dạng, một là dân "cò con", sang tay kiếm chênh lệch; thành phần thứ hai là nhà đầu tư tư nhân phát triển dự án nhỏ, lẻ, trong khi ở những khu vực có bải biển đẹp như Bãi Dài, Bãi Trường là "cuộc chơi" của những doanh nghiệp lớn, tiềm lực tài chính dồi dào.


Ngàn tỷ đổi vị trí đắc địa


Cùng với Vingroup, các tập đoàn lớn phía Bắc như FLC, BIM, CEO Group cũng đã bỏ hàng ngàn tỷ đồng để có được dự án ở những vị trí đắc địa.


Từ trung tâm thị trấn Dương Đông, chúng tôi vượt hơn 20km để đến Bãi Dài (xã Gành Dầu) ngắm "đại công trường" Vinpearl Resort Phú Quốc, theo kế hoạch sẽ bắt đầu khai thác vào đầu tháng 11 tới, đây cũng là nơi diễn ra cuộc thi hoa hậu Việt Nam 2014. Đến Phú Quốc, chỉ cần bước xuống sân bay, hỏi "dự án Vincom" ở đâu, không khó để tìm câu trả lời từ người dân địa phương.


Trước hết, đây là dự án có quy mô lớn nhất Phú Quốc với 300ha, trong đó có hạng mục vui chơi giải trí Vinpearl Land và cả sân golf 27 lỗ. Đây là dự án có tiến độ triển khai nhanh nhất tại huyện đảo này từ trước đến nay. Hơn nữa, dự án cũng thu hút hàng nghìn công nhân về làm việc và đang hút lượng lớn lao động từ những nơi khác về phục vụ khi dự án đi vào hoạt động.


Đường vào khu vực Bãi Dài chỉ còn một vài km nối với đường Nguyễn Trung Trực (ra thị trấn Dương Đông) đang được gấp rút thi công để kịp đưa vào sử dụng trước khi sự kiện vòng chung kết hoa hậu Việt Nam diễn ra.


Tiến độ thi công này tương tự ở "đại công trường Vinpearl", mỗi ngày, hàng chục chuyến xe chở nguyên vật liệu chạy rầm rập vào dự án, trong khi tại công trình, công nhân nhộn nhịp thi công. Hiện, hạng mục khách sạn, nghỉ dưỡng tương đối hoàn chỉnh, trong khi khu vui chơi giải trí cũng sắp xong phần xây thô.


Cùng với Vingroup, các tập đoàn lớn phía Bắc như FLC, BIM, CEO Group cũng đã bỏ hàng nghìn tỷ đồng để có được dự án ở những vị trí đắc địa. Trong khi ở phía Nam, Công ty CP Du lịch Hòa Bình (Pace Tour) cũng vừa khởi động xây dựng khu nghỉ dưỡng 5 sao Hòa Bình tại Bãi Trường với tổng vốn hơn 1.000 tỷ đồng.




Đây là dự án thứ hai của Pace Tour tại Phú Quốc, năm 2011, công ty này đã đưa khách sạn tiêu chuẩn 4 sao 150 phòng vào khai thác. Nằm trên trục đường Trần Hưng Đạo, thị trấn Dương Đông, Công ty CP Eden đang triển khai giai đoạn 2 khu nghỉ dưỡng 4 sao Eden Resort Phú Quốc. Trong khi đó, ông Lương Trí Thìn, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Đất Xanh, cho biết dự án ở Phú Quốc đang san lấp, thi công hạ tầng.


Thực tế, số lượng doanh nghiệp vừa qua đến Phú Quốc để tìm hiểu thị trường không ít nhưng thường "âm thầm" vì lo đối thủ biết được ý định thâm nhập vào thị trường Phú Quốc thì sẽ càng khó có cơ hội đầu tư vào các dự án với chi phí hợp lý, đồng thời tránh tình trạng thổi giá BĐS ở đây.


Trái ngược với Bãi Dài, Bãi Trường - với lợi thế nằm ngay trung tâm thị trấn Dương Đông và liền kề Cảng hàng không Quốc tế Phú Quốc, có bờ biển dài, đẹp nhưng dự án triển khai đếm trên đầu ngón tay. Theo ghi nhận của chúng tôi, chỉ duy nhất công trình của dự án khu du lịch Quý Hải, thuộc Công ty CP Đầu tư - Xây dựng - Dịch vụ Quý Hải là triển khai nhanh chóng.


Trong khi dự án có quy mô 24,7ha gần đó là Sunset Sanato của Công ty CP Chín chín Núi, khởi công từ năm 2012, từng tổ chức bán hàng tại khách sạn Rex (TP.HCM) vẫn chỉ mới trong giai đoạn làm hạ tầng.


Một hộ nằm trong diện giải tỏa tại khu vực Bãi Trường chia sẻ, 5 - 6 năm nay, ngoại trừ Quý Hải, đa phần các dự án du lịch nghỉ dưỡng ở Bãi Trường hầu như không có động tĩnh, điển hình như dự án của Công ty Nhiệt Đới, Công ty Căn Nhà Mơ Ước, Công ty Biển Xanh...


Theo thống kê từ Trung tâm Phát triển biển đảo Phú Quốc, Phú Quốc hiện thu hút được trên dưới 200 dự án, trong đó có 112 dự án được cấp giấy chứng nhận đầu tư, có 18 dự án đã đi vào hoạt động và hơn 16 dự án khác đang triển khai xây dựng.


Đón tiềm năng đặc khu


Sau khi Chính phủ đề xuất lên Bộ Chính trị thành lập Đặc khu Kinh tế Phú Quốc, hàng loạt dự án nghỉ dưỡng 4, 5 sao, thậm chí 6 sao đã tập trung đầu tư vào đây, như dự án Vinpearl gần 4.000 tỷ đồng, 4.500 tỷ đồng từ CEO Group, 1.500 tỷ đồng từ Syrena Việt Nam, 3.200 tỷ đồng từ Tập đoàn Nam Cường...


Từ đầu năm đến nay, Ban Quản lý đầu tư phát triển đảo Phú Quốc đã trình UBND tỉnh Kiên Giang cấp 22 giấy chứng nhận đầu tư với diện tích gần 644ha, tổng vốn 33.409 tỷ đồng.

Ông Nguyễn Văn Cường, Phó tổng giám đốc thường trực Công ty CP Đầu tư kinh doanh địa ốc Hưng Thịnh (Hưng Thịnh Corp.), nhìn nhận, Phú Quốc đang là điểm đầu tư tiềm năng, việc khai thác thêm hai đường bay trực tiếp từ Singapore và Siem Reap (Campuchia) trong thời gian tới (dự kiến tháng 11) sẽ mở ra nhiều cơ hội phát triển du lịch cho Phú Quốc. Vào nãm 2015, dự kiến sẽ có thêm đường bay thẳng từ Hàn Quốc - Phú Quốc, cũng như các điểm khác trong khu vực Đông Nam Á.

Việc di chuyển đến Phú Quốc hiện không còn là điều nan giải, thay vì 7 năm trước đó, để đến tham quan Đảo Ngọc, du khách hoặc đi tàu cao tốc từ Cảng Rạch Giá đến An Thới với gần 3 giờ đồng hồ lênh đênh trên biển, hoặc đi đường hàng không với Vietnam Airlines (tần suất 2 chuyến/ngày), trung bình mỗi ngày hiện có 12 chuyến bay từ TP.HCM, Hà Nội và Khabarovsk (Nga) đến Phú Quốc.

Riêng TP.HCM có khoảng 7 chuyến, trong đó, ngoài Vietnam Airlines còn có hai hãng hàng không giá rẻ là Vietjet Air và Jetstar. Tuy nhiên, cái khó ở đây là dịch vụ (kể cả ăn uống lẫn vận chuyển) trên đảo còn khá sơ sài.


Đối với những khách đặt phòng ở khu Bãi Dài, ngoài xe đưa đón của khách sạn, khu nghỉ dưỡng, khách chỉ di chuyển ra ngoài trung tâm thị trấn để thăm thú bằng taxi; trong khi đó, ở Mũi Né (Bình Thuận), khách có thể đi taxi, xe buýt hoặc xe máy.


Đặc biệt, sau khi được Thủ tướng Chính phủ cho phép triển khai khu công nghiệp Việt Nam-Singapore tại Phú Quốc, UBND tỉnh Kiên Giang đã thành lập tổ tư vấn về thu hút đầu tư và phát triển các dự án tại Phú Quốc; đồng thời giao gần 3.870 ha đất tại khu vực xã Cửa Dương, xã Cửu Cạn cho Công ty Becamex IDC nghiên cứu lập quy hoạch phát triển dân cư, đô thị, công nghiệp sạch ứng dụng công nghệ kỹ thuật cao, du lịch, thương mại và nghiên cứu đề xuất điều chỉnh vị trí quy hoạch khu casino...


Nhiều nhà đầu tư vẫn đánh giá, đây là giai đoạn thích hợp để đầu tư muốn vào Phú Quốc đi đến lựa chọn, trước khi có quyết định chính thức về việc công nhận Phú Quốc trở thành một trong 3 đặc khu kinh tế quan trọng của cả nước.


Liên quan đến vấn đề này, ông Marc Townsend, Giám đốc Điều hành CBRE Việt Nam dự báo, các khu vực có bãi biển đẹp của Việt Nam sẽ tiếp tục nhận được sự quan tâm của nhà đầu tư, nhưng điều quan trọng là liệu các dự án có đạt được thỏa thuận về giá giữa các nhà đầu tư đến trước và sau hay không.


"Riêng Phú Quốc là vùng khá hấp dẫn nhà đầu tư, đặc biệt, lượng khách quốc tế, nhất là khách Nga sẽ tiếp tục đổ về đây", ông Marc nói.
Doanh Nhân Sài Gòn