Showing posts with label Mỗi ngày một ý tưởng. Show all posts
Showing posts with label Mỗi ngày một ý tưởng. Show all posts

Sunday, November 9, 2014

Từ buôn gánh bán bưng thành chủ doanh nghiệp lớn nhất biên giới

Gom trái cây ở miệt vườn các tỉnh miền Tây sang bán ở cửa khẩu Campuchia, chị Trần Thị Kim Cúc thành chủ vựa lớn nhất khu vực, thu hàng chục tỷ mỗi năm. 

Công ty của chị Trần Thị Kim Cúc ở thị trấn Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên - An Giang chuyên thu gom các loại trái tươi để xuất sang Campuchia từ nhiều năm nay, nguồn thu mỗi năm lên tới cả chục tỷ đồng. Song không nhiều người biết, bà chủ doanh nghiệp này khởi nghiệp với những mẹt trái cây hết sức vất vả.
Không còn phải tận chợ thu gom từng kg trái cây lẻ, hiện chị Cúc chủ yếu điều hành mua bán qua điện thoại. Ảnh: Ngọc Trinh


Quê ở TP.HCM, năm 2001, học hết lớp 12, chị Cúc rời thành phố về miền Tây lập nghiệp bằng nghề buôn bán trái cây. Nơi chị dừng chân là vùng Bảy Núi - An Giang. Chị kể, nói là buôn bán cho "oai", chứ thực ra là một mình một thúng ra chợ đón mua từng nải chuối, mớ rau rồi bán lại. Đầu bù tóc rối từ sáng tới chiều mà vẫn thiếu trước hụt sau, nhiều lúc phải ăn bờ ở bụi, nhưng lòng vẫn háo hức hướng về nghề kinh doanh trái cây.


Niềm mơ ước lớn nhất của chị là có được một sạp mua bán trái cây. Để thực hiện hoài bão đó, chị phải làm việc cật lực, ngày ngày rong ruổi đi tìm nguồn hàng. Công việc đã vất vả lại gặp phải cảnh “ ma cũ ăn hiếp ma mới”. Ngồi bán đâu chị cũng bị xua đuổi và kỳ thị, kiểu “ hàng thịt nguýt hàng cá”, thậm chí còn bị uy hiếp, nhất là nhân viên quản lý chợ lúc nào cũng coi chị như một người bán lậu trốn thuế, khiến chị vô cùng chán nản, có lúc định cuốn gói trở về TP.HCM.


Để có được đồng lời, mỗi ngày chị phải thức từ ba, bốn giờ khuya để đón mua những mặt hàng từ trên núi Cấm chuyển xuống, sau đó bán sỉ lại cho thương lái đường xa. Nghề dạy nghề, không bao lâu chị đã thông thạo đường đi nước bước. Quen mặt đắt hàng, nhiều nhà vườn tin tưởng mời chị đến tận vườn bán xô nguyên cây, nguyên vườn. Thế là từ một hàng xáo, dần dần chị trở thành thương lái chính hiệu. Mùa nào chị cũng có mặt ở các vườn cây khắp các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long để ngã giá, đặt mua trái cây trước ngày thu hoạch. Từ bán sỉ lại cho thương lái, giờ đây các loại trái cây "xịn" như vú sữa Vĩnh Kim, bưởi Năm Roi, cam, quýt, chôm chôm, thanh long... chị thu gom được đều xuất trực tiếp sang Campuchia.


Mỗi ngày có hàng chục tấn trái cây của Việt Nam do chị thu mua rồi đem bán lại cho thương lái Campuchia tại cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên – An Giang.  Ảnh: Ngọc Trinh

Mỗi ngày có hàng chục tấn trái cây của Việt Nam do chị Cúc thu mua được bán sang Campuchia tại cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên – An Giang. Ảnh: Ngọc Trinh


Là một thương lái dạn dầy nắng sương, chị Kim Cúc luôn dặn mình và nhân viên phải biết đặt chữ tín lên hàng đầu. Với chị, khi đã hứa với nông dân thì phải giữ lời, dù thị trường giá cả có biến động cũng phải giữ đúng hợp đồng, mua bán sòng phẳng, tuyệt đối không “ăn chặn ăn bớt ”, dù có những vụ phải chịu cảnh thiệt thòi mất giá.


Cách làm ăn chân tình, uy tín và có trách nhiệm, bạn hàng đến với chị ngày càng đông, đặc biệt là nhà vườn coi chị như một đối tác đáng tin cậy, sẵn sàng chia sẻ quyền lợi với phương châm “hai bên cùng có lợi”. Nhờ vậy mà không bao lâu chị đã trở thành chủ vựa nổi tiếng ở thị trấn Tịnh Biên.


Chổ vựa trái cây của chị lúc nào cũng nhộn nhịp, mỗi ngày thương lái nước bạn Campuchia sang lấy hàng trái cây của chị về bán. Ảnh: Ngọc Trinh

Mỗi ngày từ sáng sớm, thương lái Campuchia đã tập trung về vựa trái cây của chị Cúc mua hàng. Ảnh: Ngọc Trinh


Năm 2007, chị thành lập công ty TNHH Đầu tư - Thương mại Kim Cúc, chuyên doanh các mặt hàng thực phẩm, nông sản, hoa quả tươi …  Là giám đốc một doanh nghiệp kinh doanh trái cây lớn nhất vùng biên, nhưng chị luôn gắn đời thương lái tần tảo của mình với nông dân, không quên những ngày tần tảo, phấn đấu từ một hàng xáo bán lẻ bên lề đường đến thương lái “mua tận gốc bán tận ngọn”.


Hiện nay, bình quân mỗi ngày chị thu mua của nông dân Việt Nam từ 30 – 50 tấn trái cây đủ loại để xuất sang Campuchia, mua lại từ nước bạn một số mặt hàng như me, xoài… cung ứng về thị trường trong nước mà không qua một trung gian nào. Tại vựa của chị lúc nào cũng rộn ràng tấp nập, nhất là sáng sớm, hàng chục xe tải, xe thồ thi nhau chở hàng hướng về cửa khẩu, khiến không khí vùng biên này trở nên sôi động khác thường.


Lúc trái cây hút hàng thương lái Campuchia sang tận vựa của chị thu mua.  Ảnh: Ngọc Trinh

Lúc trái cây hút hàng thương lái Campuchia sang tận vựa của chị thu mua. Ảnh: Ngọc Trinh


Chị bộc lộ một cách chân tình: “ Bà con nông dân trồng được trái cam trái quýt phải đổ bao mồ hôi nước mắt. Mình phải biết thương họ, đồng cảm và chia sẻ với họ, nhất là những lúc trái cây rớt giá, đừng lợi dụng thao túng, ép giá làm khổ nông dân. Trải qua bao gian truân khổ cực, tôi đã nghiệm ra rằng, chỉ có những người thật thà mới ăn nên làm ra, mua gian bán lận thì rồi “của thiên sẽ trả địa”.
Theo Zing

Wednesday, November 5, 2014

Làm giàu nhờ trồng đinh lăng ở Nam Định

Sự thành công của những hộ trồng đinh lăng theo tiêu chuẩn GACP-WHO đã tác động đến đời sống kinh tế xã hội của người dân. Ngoài trao đổi kinh nghiệm, họ còn giúp đỡ những nông dân khác nhân rộng vùng trồng đinh lăng.

Cuối tháng 10/2013, Quyết định số 1976/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về việc phê duyệt Quy hoạch tổng thể phát triển dược liệu đến năm 2020 và định hướng đến năm 2030 đã mở ra hướng đi mới cho cây dược liệu. Ở Nam Định, cây dược liệu, đặc biệt là cây đinh lăng đang được hướng đến quy hoạch vùng. Loại cây dược liệu quý này không chỉ góp phần xóa đói giảm nghèo cho người nông dân mà còn góp phần làm giàu cho họ. 

Ông Phạm Quốc Hoàn, người nông dân được mệnh danh là tỷ phú với vườn đinh lăng hơn 4 mẫu cho biết, ông trồng cây đinh lăng từ năm 1994 và loại cây dược liệu đã không phụ lòng người tâm huyết với nó. Ông chia sẻ: “Đã có thương lái về trả tôi 1 tỷ cho cái vườn đinh lăng 3 tuổi này. Nhưng tôi không bán. Tôi cứ để đó, để càng lâu càng có giá, hơn nữa, tôi còn tận dụng lấy giống trồng gối vụ”. Ngoài trồng đinh lăng, ông còn đào ao thả cá, nuôi trang trại lợn để lấy phân hữu cơ bón cho cây và trồng xen dưa hấu, dưa lê, dưa bở với đinh lăng. Mỗi năm, doanh thu từ các sản phẩm ngoài đinh lăng cũng đưa về cho ông hàng trăm triệu đồng.
Ông Phạm Quốc Hoàn bên vườn đinh lăng của gia đình
Người nông dân này cho biết, cây đinh lăng không đơn thuần là cây xóa đói giảm nghèo mà còn là cây làm giàu cho người nông dân trong xã. Nhưng không phải ai cũng theo đuổi được, vì trồng đinh lăng cần nhất là cái tâm huyết và sự kiên trì. Theo cây đinh lăng cũng không thể vội, ít nhất 3 năm sau ngày trồng mới được thu hoạch, đầu tư ban đầu cho cây cũng là một bài toán khó với những người nông dân không có vốn. Trong khi đó, nguồn cung giống cây đinh lăng đang khan hiếm.

Nghĩa Hưng là một trong hai huyện của tỉnh Nam Định được tổ chức HELVETAS Swiss Intercooperation Việt Nam lựa chọn để thực hiện dự án “Phát triển các hoạt động thương mại sinh học trong lĩnh vực hợp chất tự nhiên tại Việt Nam” (dự án BioTrade). Tại đây, dự án BioTrade và công ty cổ phần Traphaco cùng hợp tác để phát triển dược liệu đinh lăng theo tiêu chuẩn hướng dẫn thực hành tốt trồng trọt và thu hái cây thuốc theo khuyến cáo của Tổ chức Y tế thế giới (GACP-WHO) tại tỉnh Nam Định.

Cũng giống như ông Hoàn, nhiều người nông dân ở đây đã trở thành tỷ phú nhờ cây đinh lăng. Với giá thu mua toàn bộ rễ, gốc, thân lá tại thị trường huyện từ 20.000 đến 25.000 đồng một kg. Nếu trồng 1 sào, 3 năm sau cho thu nhập 30- 45 triệu đồng; chi phí giống 1,5- 2 triệu và phân bón từ 400.000 - 600.000 đồng một sào; người nông dân trung bình lãi ròng 19 - 21 triệu đồng một sào một năm (tương đương 520- 580 triệu đồng mỗi ha một năm).
Ông Vũ Văn An, một trong những hộ trồng Đinh lăng theo tiêu chuẩn GACP-WHO tại xã Nghĩa Lạc cũng được xem là điển hình của người nông dân thành công cùng với cây dược liệu. Từ ngày được Traphaco và dự án BioTrade tập huấn, trồng trọt theo tiêu chuẩn GACP, thu nhập trên mỗi mẫu cũng vào khoảng 250 triệu đồng. Người nông dân không phải lo: đầu vào đầu ra của cây đinh lăng vì công ty cam kết với người nông dân thu mua cao hơn 10% so với giá thị trường; kiến thức trồng trọt của người nông dân được mở rộng, số lượng cây trồng mới bị chết ít đi, năng suất chất lượng nâng lên. Đây là cây dược liệu nên phải trồng an toàn, theo các tiêu chuẩn có lợi cho môi trường.
Trung tâm giống sẽ cung cấp đủ 40ha diện tích vùng trồng đinh lăng.

Được sự hướng dẫn của các cán bộ nghiên cứu Traphaco, ông An còn trồng xen đinh lăng với cây hòe, cũng là một cây dược liệu khác. Cây hòe thuộc họ đậu, tăng dinh dưỡng cải tạo cho đất, lại là cây rễ cọc thuộc tầng dinh dưỡng khác với đinh lăng, do đó trồng xen kẽ với đinh lăng không chỉ phù hợp còn góp phần tăng thu nhập cho người nông dân. Như vườn nhà ông An, sau hai năm trồng hòe xen canh trên một mẫu vườn cũng cho thêm thu nhập khoảng 30 triệu.

Traphaco đã phối hợp cùng với Công ty TNHH Hiệp Hưng Xanh và dự án BioTrade thành lập trung tâm giống đinh lăng theo tiêu chuẩn GACP-WHO. Đại diện công ty Hiệp Hưng Xanh cho biết, với diện tích gieo trồng trên 2,3 ha, mỗi năm trung tâm sẽ cung cấp khoảng từ 600.000 đến 1 triệu cây giống đinh lăng, cung cấp đủ cho 40ha diện tích vùng trồng, đảm bảo 50% diện tích trồng tạo ra sản lượng tiêu thụ của Traphaco.
(Nguồn: Dự án Biotrade)

Kiếm tiền triệu từ trồng hoa hồng trên biên giới

Những dịp rằm, mùng một hay những ngày ngày lễ tết, gia đình có thể thu hơn chục triệu đồng một ngày, chị Thu cho biết.

Rời Hưng Yên lên lập nghiệp tại xã Linh Hồ, huyện biên giới Vị Xuyên (Hà Giang) cách đây 10, vốn liếng ban đầu chỉ giúp gia đình chị Lê Thị Thu mua được 9 sào đất canh tác. Những năm đầu, vợ chồng chị chỉ quẩn quanh với lúa, ngô, sắn cho giá trị kinh tế thấp.

"Sau bao đắn đo suy nghĩ, vợ chồng tôi bàn với nhau phải trồng những loại cây mới mà thị trường đang có nhu cầu. Cuối cùng, chúng tôi chọn hoa hồng để thay cây lúa, ngô, sắn…" - chị Thu nhớ lại.
 Trồng hoa hồng giúp gia đình chị Lê Thị Thu kiếm được chục triệu đồng mỗi tháng.

Vợ chồng chị tìm về tận làng hoa Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc (nay là Hà Nội) học hỏi kinh nghiệm và mua giống mang về ươm trồng. Chưa yên tâm, anh chị còn thuê cả nông dân trồng hoa giỏi ở Mê Linh lên hướng dẫn kỹ thuật trồng, chăm sóc, thu hoạch và bảo quản hoa hồng. Sau 6 tháng trồng, những bông hoa hồng đầu tiên đã cho thu hoạch, mang lại nguồn thu đáng kể cho gia đình chị.
"Bắt đầu từ năm thứ 2 trở đi, vườn hoa hồng nhà tôi đã cho thu hái hàng ngàn bông mỗi ngày. Số hoa này được thương lái mua và bán ngay tại thị trấn Vị Xuyên và mang lên thành phố Hà Giang tiêu thụ", chị Thu cho biết.

Những ngày bình thường, với giá bán khoảng 500 - 700 đồng một bông, mỗi ngày gia đình chị Thu kiếm được 500.000 - 700.000 đồng. Những dịp rằm, mùng một, hay những dịp ngày lễ, tết thì gia đình thu cả dăm, bảy triệu, thậm chí hơn chục triệu đồng một ngày là bình thường. Từ năm 2012 đến nay, anh chị mở rộng thêm 2 sào đất để trồng giống hoa hồng màu kem mà thị trường đang ưa chuộng.
Chị Thu chia sẻ: "Nhờ trồng hoa hồng mà vợ chồng tôi đã trả hết nợ vay, xây cất được ngôi nhà mái bằng 2 tầng khang trang, mua sắm được nhiều vật dụng sinh hoạt đắt tiền, có tiền gửi tiết kiệm. Giờ đang có thương lái đặt vấn đề đưa hoa hồng Hà Giang về xuôi tiêu thụ, chắc chắn vợ chồng tôi sẽ mở rộng diện tích".
 Theo Dân Việt

Thu hàng trăm triệu từ cây mắc ca

Trong lúc chưa có người trồng mắc ca nào thành công tại vùng núi phía tây Thanh Hóa, anh Phạm Hữu Tú vẫn dám chặt “non” gần 2ha luồng để dành đất cho một loại cây lần đầu tiên nghe tên.
 
Hơn 10 năm trước anh Phạm Hữu Tú (Thành Mỹ, Thạch Thành, Thanh Hóa) được nhận khoán 20 ha rừng từ Ban Quản lý rừng phòng hộ huyện. Ngoài việc chăm sóc, bảo vệ rừng phòng hộ, diện tích còn lại anh cùng gia đình tập trung đầu tư trồng luồng - loại cây rất có giá trị lúc bấy giờ.

Năm 2006 nhân chuyến đi công tác tại địa phương, nguyên Phó thủ tướng Nguyễn Công Tạn nhắc đến giống cây mới tên là mắc ca có giá trị rất cao, có thể mang về hàng tỷ đôla mỗi năm, phù hợp với điều kiện thổ nhưỡng nơi đây. Lập tức, anh Tú bắt tay vào tìm hiểu về loại cây có tên lạ này.
Thực tế, lúc đó một số hộ dân tại các huyện lân cận như Ngọc Lặc, Thường Xuân đã trồng mắc ca, nhưng tất cả đều không thành công. Lặn lội lên tận nơi để dò hỏi nguyên nhân thất bại, anh nhận thấy mắc ca là cây ưa ánh sáng, trong khi các hộ trồng tận dụng phần đất hở để xen canh với nhãn hoặc cây rừng, nên dù có đến cả trăm gốc mắc ca nhưng chỉ thu được vài kg quả tươi.
Anh Tú (áo kẻ) muốn phủ kín đồi trọc quê hương bằng cây" tỷ đô" mắc ca. Ảnh: Khắc Công
Mừng vì rút được kinh nghiệm, anh Tú càng quyết tâm làm. Qua giới thiệu, anh tìm đến Trạm Nghiên cứu Giống cây trồng Ba Vì (nay là Viện Nghiên cứu Giống cây trồng Hà Nội) đặt mua 500 cây giống với giá 40.000 đồng một cây về trồng thử. Lúc này, phần lớn số diện tích đất tốt của gia đình đang trồng luồng, số còn lại là đồi trọc, xa nơi ở không tiện chăm sóc cây mắc ca. Tính toán mãi, cuối cùng anh quyết định thu hoạch luồng sớm hơn kế hoạch.

“Khi đó gần 5ha luồng được hơn 5 năm tuổi, còn ít thời gian nữa vào thu hoạch. Không còn cách nào khác, tôi phải chặt non 2ha để nhường đất cho mắc ca. Giống đã mua về, tiền cũng đã bỏ ra đành lòng thử liều một phen. Nói thật khi đó cũng rất run”, anh Tú kể lại.

Anh cho biết, mắc ca là một loại cây dễ trồng, ưa ánh sáng, kỹ thuật canh tác, chăm sóc không đòi hỏi cao nên quá trình trồng không gặp nhiều khó khăn. Nhưng khi đến lúc thu hoạch thì bắt đầu lo đến đầu ra. Do là giống cây mới, thậm chí khi đó nhiều người trong vùng còn lầm tưởng mắc ca là cây ca cao. “Người nói ra nói vào cây này ở Tây Nguyên trồng còn chưa ăn ai chứ nói gì ở vùng 'chó ăn đá gà ăn sỏi này'”, anh Tú nhớ lại.

Tuy vậy, người nông dân vùng núi này lại nghĩ đơn giản rằng một loại quả dùng làm nguyên liệu cho ngành thực phẩm lẫn dược phẩm chắc chắn sẽ có người mua nếu như đưa ra thị trường thứ quả tốt. Có lúc, anh đã tính nếu “bí”quá đem ra chợ vừa bán vừa tuyên truyền cho mọi người biết công dụng của mắc ca.

Cứ vậy, sau 3 năm trồng thử, đến năm 2009 một số cây mắc ca bắt đầu cho quả bói, thu hoạch cũng được vài cân quả tươi. Đến năm 2011, anh Tú thu được 5 tạ quả, một năm sau đạt một tấn và năm nay sản lượng là hơn 3 tấn.

“Khó khăn rồi cũng qua hết và quả nhiên hai năm nay không có quả mà bán. Một số công ty bánh kẹo tại Hà Nội, Công ty dược phẩm Trung ương 1 cũng đặt hàng nhưng quả ra còn không kịp”, anh Tú cho biết.
Sản lượng quả mắc ca luôn tăng nên có thể cho thu nhập hàng trăm triệu mỗi năm.
Đang đúng thời điểm sinh trưởng tốt, sản lượng quả ngày càng tăng, giá bán ổn định ở mức 60.000-80.000 đồng một kg, mỗi năm thu về 300-400 triệu đồng, anh Tú lại đột ngột chuyển hướng.
Nhận thấy hiệu quả từ mô hình trồng cây mắc ca, nhiều hộ dân quanh xã và các khu vực lân cận cũng bắt đầu cải tạo diện tích đồi để trồng. Tin tưởng về chất lượng quả mắc ca của vườn anh Tú, mọi người đến đặt anh làm cây giống. Vì vậy, một năm trở lại đây, anh dành nhiều công sức và tâm huyết để ươm cây, lai ghép cành bán cho những ai có nhu cầu.

“Kể từ khi trồng mắc ca đến nay không gặp nhiều thất bại, nhưng khi chuyển qua tạo giống cây lại gặp nhiều khó khăn. Như vụ vừa rồi có hơn 10.000 cây chờ ghép, nhưng thời tiết mưa nhiều, ẩm thấp nên chỉ thành công được khoảng 3.000 cây, số còn lại coi như mất”, anh cho hay.

Sau mỗi lần thất bại, anh Tú lại khăn gói đi gặp các chuyên gia trồng trọt, thợ ghép cây giỏi để tìm hiểu nguyên nhân, học hỏi kinh nghiệm, xin được chuyển giao công nghệ. Nhờ đó mà tay nghề ghép cây giống của anh chuyên nghiệp hơn trước, giống cây mắc ca do anh ươm hiện đã có mặt tại nhiều tỉnh, thành khu vực miền Bắc.

Thời gian tới, bên cạnh việc cung cấp cây giống, anh Tú có kế hoạch mở rộng thêm một số diện tích trồng mới. “Tôi muốn phủ kín đồi trọc của quê hương bằng giống cây này. Chắc chắn năm sau sẽ có thêm một vài ha mắc ca nữa, nếu không sẽ thụt lùi so với các hộ khác”, anh Tú nói.
Theo Vnexpress

Cô bé 12 tuổi bán hàng online kiếm tiền triệu mỗi tháng

Nữ khách hàng trạc 30 tuổi tỏ vẻ ngạc nhiên lẫn e dè khi đối diện với chủ shop mỹ phẩm có gương mặt non choẹt. Nhưng chỉ sau ít phút nghe cô bé tư vấn sản phẩm, vị khách bị thuyết phục và quyết định mua gần chục hộp son môi handmade.
Kiều Trang, 12 tuổi, là chủ shop bán hàng trực tuyến.
Cô chủ nhỏ của shop mỹ phẩm này tên Cao Thị Kiều Trang, hiện là học sinh lớp 7, trường Trung học cơ sở Hà Huy Tập (quận Bình Thạnh, TP HCM). Ở tuổi 12, Trang sở hữu vẻ ngoài đằm thắm, làn da mịn màng, cặp mt to đen láy, đôi môi cong cong hình cánh cung, cùng lối nói chuyện tự tin và cuốn hút. Cũng nhờ thế, thông thường chỉ sau một lần tư vấn, cô bé có thể chinh phục được khá nhiều khách hàng khó tính. 

Trang cho biết son môi handmade là sản phẩm bán chạy nhất ở shop online của em. Mỗi hộp son bán ra giá 45.000 đồng, cô chủ nhỏ kiếm lời 15.000 - 20.000 đồng. Mở nắp hộp hình vuông, Trang lấy tay quệt một chút son thoa lên môi rồi giới thiệu: "Đây là son dưỡng không màu do em tự nấu với nguyên liệu chính là dầu dừa. Nếu muốn son có màu đẹp mắt thì bỏ thêm một chút phấn má hồng. Công thức này em học được từ các chị kinh doanh mỹ phẩm handmade lâu năm đấy", Kiều Trang chia sẻ.
Trang đang tư vấn cho một bạn trẻ cách sử dụng son dưỡng môi handmade. Ảnh: Thi Ngoan.
Hiện cửa hàng trực tuyến Haine Treq (nickname của Kiều Trang) bán gần 100 dòng sản phẩm như váy, mascara, dầu dưỡng tóc, đặc biệt là son môi với rất nhiều loại từ son nước, son dưỡng đến son lì. Trong đó có một s dòng nhập từ Hàn Quốc, Mỹ, Thái Lan... "Mỗi tháng em bán được khoảng 230 cây son, hơn 200 chiếc đầm, váy các loại. Sau khi trừ chi phí, em lời được khoảng 7 - 8 triệu đồng". 
Khách hàng của shop chủ yếu là học sinh, sinh viên, dân văn phòng và các "tín đồ" mua sắm online. Với những địa chỉ trong quận Bình Thạnh - nơi Trang sinh sống, em sẽ giao hàng miễn phí, còn khách hàng ở xa phải trả một phần phí vận chuyển. Riêng những người đến tận nơi mua sản phẩm sẽ được cô chủ nhỏ tư vấn tận tình và tính giá ưu đãi hơn. 
Cô bé có đôi mắt to tròn rất thích trang điểm với những sản phẩm dưỡng mi, dưỡng da do chính tay em làm ra. Ảnh: Thi Ngoan.
Một ngày của Kiều Trang khá bận rộn, em phải học 2 buổi trên trường và học thêm nên chỉ buổi sáng sớm và tối mới có thời gian trả lời điện thoại, email của khách hàng. Trang cho biết em luôn cố gắng sắp xếp thời gian để việc kinh doanh không ảnh hưởng đến kết quả học tập. Trong 6 năm học, Trang đều xếp loại khá, giỏi trong lớp.

"Những buổi nào được nghỉ học hoặc vào dịp cuối tuần em mới chuyên tâm cho công việc bán hàng và giao hàng cho khách ở gần. Còn lại phần lớn thời gian trong tuần em đi học. Được cái, bán hàng online không phải tốn nhiều thời gian trông coi cửa hàng nên em không vất vả lắm", cô bé nhoẻn miệng cười chia sẻ.

Tính đến nay, Trang đã kinh doanh được gần 2 năm. Vốn yêu thích các loại mỹ phẩm, thời trang làm đẹp từ sớm, gia đình lại kinh doanh hàng tiêu dùng, nên dù còn nhỏ cô bé đã ấp ủ hướng kinh doanh riêng cho mình. Tiết kiệm từ nhiều khoản được hơn 6 triệu đồng, Trang tập tành làm son môi handmade. Ban đầu, khách hàng chủ yếu là bạn bè, người quen. Rất nhanh, cái duyên bán hàng của Trang lan dần, giúp cô có thêm khách hàng bên ngoài. Từ đó, Trang mạnh dạn thử làm một số mỹ phẩm khác, rồi nhập thêm hàng về bán, trong đó có quần áo, đồ phụ kiện... Chính sự dễ thương của cô học trò nhỏ, không chỉ khách hàng quý, mà nhiều mối cung cấp hàng cũng tạo điều kiện giúp đỡ.
"Em có nhiều mối cung ứng hàng quen, thường liên lạc qua điện thoại để lấy. Nhưng kinh doanh đồ thời trang, nhất là hàng nhập cũng phải rất chú ý. Chỉ nhìn mã vạch, em có thể biết xuất xứ hàng đó ở nước nào, chất lượng có đảm bảo hay không", Trang chia sẻ.

Cô bé cho biết, cha mẹ rất quan tâm đến việc học của Trang, nhưng vì tôn trọng niềm đam mê của em, cũng như thấy lực học của con gái không bị giảm sút nên đã tạo mọi điều kiện để cô chủ nhỏ này tự do phát triển chuyện kinh doanh. Có những hôm Trang bận, cha mẹ còn sẵn sàng giúp giao hàng đúng hẹn cho khách, hoặc đưa ra những tư vấn phù hợp khi em đang có ý định mở rộng phân phối mặt hàng thời trang.
Theo Vnexpress

Saturday, October 25, 2014

Chàng trai kiếm 3 triệu đô ở Úc

Chỉ với 100 đô la Úc (AUD) khởi nghiệp, sau 10 năm ở Úc, Trần Phúc Minh Ngọc đã trở thành ông chủ một hệ thống kinh doanh với thu nhập hàng ngàn AUD mỗi ngày. 


Từ trang web bán đồ cũ...

Sau khi tốt nghiệp Trường THPT chuyên Thái Nguyên, Minh Ngọc sang Úc du học ngành kinh doanh mạo hiểm của một trường ĐH. Khóa học này được tài trợ bởi Bộ Công nghệ Úc. Ngọc cho biết có khoảng 7.000 người nộp hồ sơ, nhưng chỉ 160 người được chọn để phỏng vấn và 70 người trúng tuyển. Trong đó, Ngọc là người duy nhất đến từ Việt Nam.
 
Ngay những ngày đầu du học, Ngọc đã nghĩ đến việc làm thế nào để kiếm được tiền. Ngọc bắt đầu vừa học vừa nghiên cứu các mô hình kinh doanh. Nhìn quanh, Ngọc thấy sao ai cũng kinh doanh nhà hàng, tiệm cà phê. Riêng hệ thống bếp đã ngốn 40.000 AUD, rồi còn bàn ghế… Muốn mở quán rượu thì xin giấy phép mất 10.000 AUD. Mở cửa hàng sơn cũng phải có vốn mấy chục ngàn... Trong khi trong tay Ngọc lúc đó, chỉ có vỏn vẹn 100 AUD!
 “Với số tiền này, mình không có sự lựa chọn nào cả. Chỉ có một cách duy nhất là làm trang web và bán quảng cáo thôi”, Ngọc cho biết. 

Thế là Ngọc cùng một người bạn nữa bắt tay vào lập trang web chuyên bán đồ cũ, vì nhận thấy du học sinh khi sang Úc ai cũng có nhu cầu mua các vật dụng sinh hoạt để bắt đầu cuộc sống mới. Trong khi đó, nhiều bạn học xong về nước lại không thể mang theo hết cả đồ đạc như: tủ lạnh, lò vi sóng… 

Ngay khi ra đời, trang web tấp nập kẻ bán người mua. Lúc đó Ngọc lại nghĩ ngay đến dịch vụ chuyên chở đồ, thế là bán được quảng cáo cho các công ty vận chuyển. Cứ một cú click vào quảng cáo sẽ đem lại 25 - 40 cent cho Ngọc. Mỗi ngày trung bình Ngọc và cộng sự kiếm được hơn 200 AUD, những ngày cao điểm lên tới hơn 500 AUD.

... đến kẻ thù của doanh nghiệp thuốc lá

Ngọc kể lại: “Tôi có một người thầy đáng kính qua đời vì bị ung thư phổi. Cũng một phần vì thầy hút thuốc nhiều… Tôi vô cùng yêu quý thầy nên giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn. Đây là một trong hai lý do khiến tôi bắt đầu nghĩ đến việc kinh doanh một mặt hàng còn khá mới lạ, đó là thuốc lá y tế (hay còn gọi thuốc lá điện tử).

Thuốc lá điện tử chạy bằng pin, dạng hơi nước, không có chất độc, không có khói. Đối với người nghiện thuốc lá thì loại thuốc này có khả năng giúp cai nghiện hiệu quả hơn hẳn các phương pháp khác. 

Ngọc chia sẻ: “Nó xuất hiện khoảng chục năm nay và trở thành cơn lốc ở Mỹ và châu Âu. Thuốc lá điện tử là ngành công nghiệp duy nhất vẫn tăng gấp đôi hằng năm”. Doanh thu bán hàng của công ty Ngọc năm ngoái lên tới 3 triệu AUD.

Hiện công ty của Ngọc có 68 nhân viên, họ mang đủ các quốc tịch, trong đó có một số du học sinh Việt Nam làm bán thời gian. Điều đặc biệt, nhiều người trong số đó có người thân bị mất vì các bệnh gây ra từ thuốc lá. Có những người làm ở cửa hàng phở vất vả cả ngày được khoảng 100 AUD, thì đi làm cho Ngọc vài tiếng đã được trả 40 AUD. Nếu ai làm 6 ngày/tuần thì thu nhập khoảng 2.500 AUD/tuần.

Ngọc cho biết có một vị khách nọ sau khi dùng thuốc lá điện tử bỏ được thuốc lá, kéo nguyên cả làng tới mua. Có người thì mua cho nguyên cả họ dùng. Những tin nhắn, thư cảm ơn của khách hàng, Ngọc vẫn thỉnh thoảng mở ra xem để có thêm động lực.
Tuy nhiên, quá trình kinh doanh mặt hàng này cũng trải qua không ít khó khăn. “Tôi có rất nhiều kẻ thù, đó là các… công ty thuốc lá. Có nơi họ còn cho người tới xé cả poster, thậm chí thả đinh làm thủng lốp ô tô của mình nữa”, Ngọc kể.
Theo Thanh Niên

Thursday, October 23, 2014

5 triệu phú thế giới ở tuổi trung học

Mọi người thường nói trẻ em ngày nay lười biếng và chỉ biết dựa dẫm. Thế nhưng có những đứa trẻ ngoại lệ lại trở thành những doanh nhân trẻ tiềm năng. 5 đứa trẻ đặc biệt dưới đây đã tự mình tiến vào thế giới kinh doanh và trở thành triệu phú khi còn chưa học xong trung học
1. Nick D'Aloisio
Lập trình viên người Anh Nick D'Aloisio đã trở thành một trong những triệu phú tự thân trẻ nhất thế giới khi Yahoo mua lại công ty Summly của Nick với giá 30 triệu USD trong năm 2013.

Được tờ Wall Street Journal gọi là "Nhà đổi mới của năm", Nick D'Aloisio đã viết ứng dụng tổng hợp tin tức trên điện thoại di động Summly của mình trong phòng ngủ của cha mẹ khi mới 15 tuổi. Năm 17 tuổi, Nick đã bán công ty và đến làm việc cho Yahoo. 

Yahoo News Digest chính là phần mềm phát triển trực tiếp từ Summly và D'Aloisio là người giám sát việc phát hành phần mềm này. 

2. Leanna Archer
Chỉ mới 17 tuổi, Leanna Archer đã là một nhà kinh doanh dày dặn kinh nghiệm. Cô bắt đầu công ty của mình vào lúc 9 tuổi bằng cách tự đóng chai và bán loại sáp thơm bôi tóc của riêng mình cho gia đình và bạn bè.

Ngày nay, Leanna Archer đã mở rộng các dòng sản phẩm chăm sóc tóc tự nhiên, dựa trên công thức bí mật bà cố của cô ở Haiti. Công ty Archer kiếm hơn 100.000 USD doanh thu hàng năm bằng việc bán hàng trực tuyến cho khách hàng tại 80 quốc gia khác nhau và tài sản của cô được cố định ở mức hơn 3 triệu USD. 

Chưa bằng lòng với một sự nghiệp thành công, Archer cũng thành lập Quỹ Giáo dục Leanna Archer sau khi đi thăm Haiti trong năm 2008. Tổ chức của cô cung cấp thức ăn, chỗ ở và giáo dục cho 200 trẻ em mỗi ngày. 

3. Robert Nay
Hầu hết các ứng dụng trò chơi di động chỉ có được vài trăm lượt tải trong tuần đầu tiên sau khi phát hành. Thế nhưng trò chơi Bubble Ball đã khiến Robert Nay trở thành một triệu phú với thu nhập hơn 2 triệu USD trong hai tuần đầu tiên.

Ba năm sau, trò chơi đầu tiên của Nay đã được tải về hơn 16 triệu lần, làm cho thần đồng trẻ hiện 17 tuổi này trở thành một doanh nhân rất thành công. Robert Nay vẫn tiếp tục phát triển trò chơi dưới thương hiệu riêng của mình, Nay Games.

4. Moziah Bridges
Moziah Bridges thành lập hãng cà cạt nơ Mo’s Bows của riêng mình chỉ khi mới 9 tuổi và phát triển kinh doanh lên đến 150.000 USD một năm.

Bây giờ Moziah 12 tuổi, công ty của em có năm nhân viên và đã được giới thiệu trên tạp chí Vogue, tạp chí O và bộ phim Shark Tank. 

Moziah Bridges có kế hoạch xây dựng một dòng sản phẩm thời trang đầy đủ trước ngày sinh nhật thứ 20 của mình. 

5. Sanjay Kumaran và Shavran Kumaran
Sanjay Kumaran và anh trai Shavran là Giám đốc điều hành và chủ tịch của công ty trò chơi GoDimensions. Shavran 12 tuổi và em trai mới 10 tuổi.


Hai anh em cùng nhau phát triển bốn ứng dụng cho Apple Store với hơn 10.000 lượt tải về. Các trò chơi như Catch Me Cop và Alphabet Ban được miễn phí cho trẻ em nhưng chạy quảng cáo bên trong các ứng dụng. 

Hai anh em vẫn theo học Trường Quốc tế Vaels Billabong và chia sẻ tình yêu với máy tính và lập trình cùng nhau từ thời thơ ấu.
Theo BizLive

Tuesday, October 21, 2014

Kiếm tiền tỷ mỗi năm từ cá bống bớp

Bắt tay ươm giống cá bớp cách đây 6 năm với quy mô gia đình, đến nay, ông Minh đã làm chủ trang trại hơn 3ha, với doanh thu khoảng 3,5 tỷ đồng mỗi năm. 
Sinh năm 1958, ông Hoàng Văn Minh tại Nghĩa Hưng, Nam Định từng theo học ngành thủy sản khi còn trẻ. Sau đó, suốt từ năm 1990, ông theo các đoàn nghiên cứu đi phối hợp, hỗ trợ bà con ở các tỉnh miền Tây trong việc nuôi tôm. Cách đây khoảng chục năm, các viện có chương trình đưa tôm ra một số tỉnh phía Bắc để triển khai. Được một thời gian ông Minh quyết định về quê để xây dựng đầm tôm riêng, an cư lúc tuổi già. Tuy nhiên, nhận thấy khí hậu ở miền Bắc nuôi tôm không phù hợp, rủi ro nhiều nên ông Minh tìm tòi hướng đi khác.
Khi đó, ở Nam Định, người dân hay nuôi cá bống bớp nhưng dựa vào giống tự nhiên nên có thời điểm bị khan hiếm. Hơn nữa, loại giốn này không đáp ứng được kích cỡ, số lượng và mùa vụ nên người dân muốn triển khai lớn cũng gặp khó khăn. Lúc đó, ông Minh nảy ra ý tưởng tìm hiểu việc ươm giống cá bớp. 
Ông Hoàng Văn Minh (bên phải) hiện là chủ trang trại cá bống bớp và nuôi tôm, với diện tích hơn 3ha.

Thời gian đầu do kỹ thuật chưa thuần thục nên việc ươm giống còn gặp nhiều khó khăn, thành công không lớn nên dự định mở rộng quy mô của ông Minh chưa thực hiện được. 

"Khi đó, tôi mới được chuyển giao công nghệ, trong khi đó giữa lý thuyết và thực tế thường khác xa nhau nên thành công chưa lớn. Tôi chưa dám tính đến việc mở rộng quy mô mà vẫn mày mò làm rồi nghiên cứu, điều chỉnh phương pháp để giảm chi phí sản xuất", ông Minh kể lại. 

Sau đó, ông Minh tìm được công trình nghiên cứu về việc ươm giống cá bống bớp của một chuyên gia tại Hải Phòng và nhận chuyển giao lại. Triển khai được một thời gian thì thấy hiệu quả rõ rệt, đến năm 2009 ông mở rộng trang trại, số lượng ươm tăng dần và chuyên môn hóa quy trình sản xuất. 
Hiện trang trại của ông Minh rộng khoảng 3ha, trong đó diện tích đào ao chiếm khoảng 65%, còn lại là phần xây dựng các công trình và trồng cây ăn quả. Riêng hệ thống trại sản xuất giống rộng khoảng 1.000m2 với hơn 20 bể nuôi. 

Ông cho biết cá bớp giống ươm trong khoảng 40 ngày thì được xuất bán. Hàng năm trang trại của ông sản xuất giống có hai vụ là vào khoảng tháng 3 âm và tháng 8. Trung bình, mỗi năm ông xuất ra thị trường khoảng 4-5 triệu cá giống mỗi năm, tùy thuộc vào nhu cầu thị trường. 

Ngoài ươm giống, ông còn triển khai nuôi thành phẩm và phổ biến phương pháp cho bà con quanh vùng. Giá thành phẩm mặt hàng này thời điểm đắt thì vào khoảng 320.000 đồng một kg, khi rẻ cũng tầm 200.000 đồng.

Để giải quyết vấn đề về môi trường, ông Minh tiếp tục duy trì nuôi xen canh cá bống bớp và tôm. Hiện trang trại của ông thuê 2 cán bộ kỹ thuật, cùng nhiều nhân công là người thân, họ hàng. 
Ông Minh cũng chia sẻ, mỗi năm, trang trại đạt doanh thu khoảng 3-3,5 tỷ đồng. Mặt hàng cá giống có thể cho lãi được 50% giá thành. Với cá thành phẩm và tôm thì mức lãi thấp hơn, khoảng 30-40%. Ông cho biết, nuôi cá bống bớp lấy thịt có ưu điểm là mức đầu tư không lớn, kỹ thuật cũng không quá phức tạp nên người dân Nghĩa Hưng triển khai khá nhiều. Mỗi ha ao một vụ thu được 3,5 đến 4 tấn cá thịt. 
Vnexpress

Sunday, October 19, 2014

Thu nhập 45 triệu đồng/tháng nhờ nhặt rau vụn nuôi bò

Ông Nguyễn Văn Danh (51 tuổi, ngụ P.8, TP.Vĩnh Long, Vĩnh Long) được nhiều người nể phục vì đã dám nghĩ, dám làm để vươn lên trong cuộc sống. Để gia đình có thu nhập 45 triệu đồng/tháng
Năm 1990, ông Danh lập gia đình và được cha mẹ cho khoảng 1.000 m2 đất ao sình lầy và một khoảnh đất nhỏ để cất nhà. Tuy ở thị xã, nhưng đường sá vẫn còn hoang sơ, cây cỏ rậm rạp, ông nghĩ nuôi bò sữa sẽ giúp cho gia đình đỡ vất vả vì nguồn cỏ cho bò ăn có sẵn, thêm vào đó sữa bò còn cung cấp dinh dưỡng cho gia đình. Nhưng lúc bấy giờ, bò sữa rất hiếm, giá bò giống lại cao, vợ chồng ông Danh suy đi nghĩ lại nhiều lần và đi tới quyết định đem bán nữ trang cưới, vay mượn thêm tiền của người thân để mua con bò sữa đầu tiên trị giá gần 5 chỉ vàng. Nuôi hơn 1 năm, thấy hiệu quả, sữa được người dân địa phương ưa chuộng, không đủ bán, nên vợ chồng ông tích cóp nâng dần số lượng đàn bò.

Cứ thế, có bao nhiêu tiền dành dụm ông Danh đều đầu tư mua bò. Đến năm 2011, ông Danh đã có đàn bò sữa 5 con. Năm 2012, đàn bò tăng lên 15 con và năm 2013 tổng đàn bò đã lên đến 28 con, trong đó có 11 con cho sữa. Hiện nay, đàn bò của ông Danh đã tăng lên 33 con, trong đó có 11 con bò cái lấy sữa, 9 con cái hậu bị, 9 con bò đực. Trung bình mỗi tháng cho 3 tấn sữa, thu nhập của gia đình đạt 45 triệu đồng/tháng.

Từ khi nuôi bò sữa, mỗi ngày 2 bận, người dân ở chợ rau Vĩnh Long rất quen thuộc với hình ảnh một người đàn ông mảnh khảnh, nhanh nhẹn, miệng cười hiền hậu điều khiển chiếc xe tải nhẹ đến thu lượm các bọc rau vụn. Như đã hẹn trước, những người bán rau ở chợ lựa rau vụn, già bỏ vào bọc để sẵn chờ ông Danh đến lấy. Thỉnh thoảng, ông Danh cảm ơn họ bằng một vài lít sữa bò tươi nguyên chất hay những bọc yaourt đặc biệt do chính vợ ông làm. Nhiều người đi đường lấy làm lạ khi thấy ông lái xe tải đi gom rau vụn, nhưng những người hiểu chuyện thì bảo rằng: “Đi lượm rau vụn, bỏ đi vậy chứ ổng là tỉ phú đó”.

Ông Danh kể: “Gần 10 năm nay, ngoài 5 công đất trồng cỏ, mỗi ngày tôi phải đi lượm từ vài trăm ký đến 1 tấn rau vụn về làm thức ăn cho đàn bò sữa. Trung bình mỗi con ăn 30 kg cỏ thì sẽ cho khoảng 10 kg sữa/ngày. Ngoài ra, lúc rảnh rỗi tôi lấy xe đi chở thuốc nam giúp các chùa ở Vĩnh Long”.

Ngoài tiền bán sữa còn tiền bán bò giống, rồi vợ ông Danh lấy sữa làm yaourt bán lẻ và bỏ mối... nên mỗi năm gia đình ông Danh thu được khoảng 1 tỉ đồng. Ông Danh còn giúp đỡ cho hàng chục hội viên về kỹ thuật chăn nuôi bò sữa.
Theo Thanh Niên

Saturday, October 18, 2014

Chàng trai đến trường với lá chuối, bút tre thành giám đốc



Ít người tin một giám đốc thế hệ 8X với gương mặt sáng lại có tuổi thơ nghèo khó đến mức phải dùng lá chuối, bút tre để đi học rồi thành danh.

Gặp anh tại một hội chợ ở Cung thể thao Quần Ngựa (Ba Đình, Hà Nội), anh đang chăm chú tỉa gọt những cành tre. Tập trung vào công việc tới mức khách hỏi mua sản phẩm lần thứ hai, anh mới giật mình ngẩng đầu lên, đáp lại lịch thiệp và đưa danh thiếp của mình. Anh là Nguyễn Duy Thắng, Giám đốc công ty TNHH sản xuất và thương mại chuyên về dòng sản phẩm thủ công mỹ nghệ, đặc biệt với thương hiệu bút tre Việt Nam

Ít ai biết tuổi thơ của Nguyễn Duy Thắng phải dùng lá chuối tươi làm vở, que tre làm bút viết. Ảnh: NVCC.
 

Tuổi thơ với bút tre, lá chuối

Anh Thắng sinh năm 1984 tại một gia đình nông dân nghèo ở xóm Chiều, Sơn Đồng, Hoài Đức, Hà Nội. Gia đình có 2 anh em trai, nhưng vì bố mất sớm, mẹ lại thường xuyên ốm đau nên khó khăn chồng chất khó khăn. Một mình mẹ phải lo tiền cho hai anh em đi học khá gian nan, chưa kể đến chuyện sắm đồ dùng học tập hay quần áo. Thiếu thốn đủ bề, nên những năm tháng học tiểu học dài dằng dặc, anh phải dùng lá chuối làm vở, que tre vót nhọn làm bút.

Năm 1996, Thắng vào THCS, nhà trường bắt buộc phải có sách bút đi học. Anh nài nỉ mãi mới được mẹ mua cho 2 quyển vở và 1 cây bút bi. Đó là tài sản quý giá nhất nên quyển vở anh viết chẳng bao giờ có lề, còn giấy nháp ở nhà là lá chuối tươi và que tre vót nhọn đầu.

Anh kể lại, một lần đến sớm trực nhật lớp, tình cờ nhặt được mẩu bút bi ngắn chừng 3 cm còn viết được nên anh giữ lại để tận dụng. Nhưng vì mẩu ngòi bút ngắn quá, không sao viết được, anh nghĩ ngay đến việc dùng cành tre làm thân bút. Vốn có sở thích vẽ và đam mê môn nghệ thuật này, lại sợ bạn bè chê cười nên anh dùng đầu sắt nhọn trang trí hoa văn và khắc tên mình lên thân tre. Không ngờ, khi mang cây bút đến lớp thì bạn bè ai cũng thích. Một bạn trong lớp hỏi mua với giá 2.000 đồng. Thấy có lãi, anh bán luôn. Sau đó, anh giành tất cả tiền mua 10 ngòi bút bi (khi ấy 200 đồng/ngòi bút bi) về nhà thiết kế thành 10 chiếc bút tre, bán được 20.000 đồng. "Nhiều bạn không có tiền còn quyết đổi bằng được chiếc bút kim tinh giá 5.000 đồng lấy chiếc bút tre mình tự làm", vừa miệt mài với công việc, anh vừa kể lại.

Cũng từ lần mua bán ấy, anh liên hệ với các lớp, rồi rao bán cho các khóa ở toàn trường. Số tiền thu được khá lớn, ngoài mua sách, vở, bút và cả cặp sách cho em trai, anh còn tiết kiệm được một khoản riêng. Nhớ lại, anh Thắng xúc động: “Cuối năm 2006, khi mẹ cứ bần thần đi ra đi vào, biết mẹ không có tiền sắm Tết, mình rút trong cặp ra đưa cho mẹ tất cả số tiền bán bút tre, được gần 1 triệu đồng. Mẹ ôm mình vào lòng rồi khóc”.

Thành ông chủ quản lý 20 nhân viên

Ngoan ngoãn, hiền lành và học giỏi, nhưng cái nghèo đeo bám khiến anh Thắng đau đáu mãi vì không có tiền đi học. Đã 3 lần đậu đại học (một lần đỗ Đại học Mỹ thuật Công Nghiệp Hà Nội, 2 lần đỗ Viện Đại học Mở) nhưng cả 3 lần anh đều vắng mặt trong ngày nhập học, vì không có tiền học phí. Anh hạ quyết tâm kiếm tiền bằng được để đi học đại học. 
 Anh Thắng là người sáng tạo ra chiếc bút tre Việt Nam. Ảnh: Ngọc Lan.

5 năm trôi qua với đủ thứ nghề, từ làm thợ sơn mài, vẽ tranh, bán bút tre cho đến người bốc vác, phụ hồ... anh dành được một khoản lo đủ cho một năm ăn học. Năm 2006, anh thi đỗ và đăng ký nhập học Viện đại học mở Hà Nội ngành Thiết kế đồ họa. Cũng năm tháng ấy, anh vừa học vừa rong ruổi mang những cây bút tre tự làm bán dạo trên khắp thủ đô. Mỗi cây bút bán được giá 11.000 đồng, vừa đủ để trang trải cuộc sống sinh viên.

Tốt nghiệp Đại học với tấm bằng xuất sắc, số điểm 9,34, anh được giữ lại làm giảng viên. Tuy nhiên, do không thích ngồi yên một chỗ, Thắng quyết định đi khỏi Hà Nội với hành trang là những cây bút tre mà anh tự sáng chế từ hồi còn đi học.

Anh Hoàng Quốc Huynh, người bạn thân đồng hành cùng anh Thắng trên những chặng đường đại học chia sẻ: "Thắng học giỏi, có tài vẽ nhất lớp, nhưng nhà anh ấy nghèo quá nên lúc nào cũng đau đáu ý chí làm giàu. Dù được các thầy cô níu giữ ở lại trường nhưng Thắng quyết ra đi bằng được".

Thắng đi khắp nơi, từ Thanh Hóa, Nghệ An cho đến Bình Thuận, Vũng Tàu…, đến đâu anh đều tìm cách giới thiệu sản phẩm của mình và bán lấy tiền cho cho cuộc hành trình tiếp theo. Anh kể lại: “Có lần đặt chân trên đất Bình Thuận, gặp một chủ hàng bán chiếc bút tre do chính tay mình làm, họ bán giá 20.000 đồng nhưng nhập vào 15.000 đồng/chiếc. Mình xin địa chỉ liên lạc và hứa hẹn sẽ giao cho họ chỉ bằng một phần ba giá nhập vào, và vài tháng sau, mình đã thực hiện đúng lời hứa”.

www.blogchungkhoan.com

Cây bút tre Cây bút tre mang tinh thần Việt Nam được nhiều khách nước ngoài thích thú. Ảnh: Ngọc Lan. Năm 2012,

Thắng trở về làng và gây dựng sự nghiệp lại từ đầu. Anh tìm 5 nhân công hướng dẫn họ làm bút tre, sản xuất với số lượng lớn, sau đó giao hàng cho tất cả các cửa hàng mà anh đã liên hệ trong cả nước. Hiện giờ, số lượng công nhân lên đến 20 người, và đã có hơn 200 cửa hàng nhận bán bút tre của anh. Đầu năm 2014, anh Thắng thành lập công ty TNHH TM Dinet (Dinet hay còn gọi là ‘đi nét’ - một trong những công đoạn làm bút tre), đạt doanh thu hàng năm lên đến gần 1 tỷ đồng.

Thầy Phạm Chính Trung, giảng viên Đại học Mỹ thuật Hà Nội chia sẻ: "Thắng có óc sáng tạo, sống tình cảm và đầy nghị lực. Tiếc rằng nhà em quá nghèo, nhưng đó cũng có thể là một bước đệm để em thành công trong cuộc sống".

Hiện tại, ngoài mặt hàng bút tre, công ty anh Thắng còn cung cấp tất cả các sản phẩm được làm thủ công bằng tre cho các cửa hàng trong và ngoài nước. Năm 2014, Thắng được trao Bảng vàng doanh nhân văn hóa Nhân - Tâm - Tài - Trí và nhiềuchứng nhận doanh nhân kinh doanh giỏi trong nước. Giờ đây, cuộc sống đủ đầy bên người vợ hiền và đứa con trai kháu khỉnh, anh Thắng nhớ lại những ngày tháng sau khi ra trường và chỉ tâm niệm duy nhất một điều: “Khi nhìn nhận một ai đó, đừng dừng lại thời điểm hiện tại mà hãy nhìn về tương lai của họ. Đối với bản thân tôi, nghèo là một cái tội, nhưng là cái tội trong sạch và chỉ cần nỗ lực hết mình thì sẽ chuộc lại dễ dàng”.
Báo Đầu Tư